Trẻ em cấm đọc

Ngoài tiền thưởng, cúp thạch cao mạ vàng trắng chàng còn giành luôn nhiều giải tài trợ và quan trọng hơn là sự ái mộ của hầu hết khán giả khả ái. Tử khoái lắm nhưng chàng không quên những ngày gian khổ của mình, chàng đi về phía bãi sông Hồng, tụt bỏ quần, áo giày… chỉ cầm theo cái khăn mặt và gói xà phòng.

Đang ôn nghèo một cách khoái chí, chàng chợt nghe thấy tiếng cười nói ríu rít. Ba cô gái trẻ trốn phố ra đây bơi lội. Chàng bối rối nhưng theo bản năng xa xưa, chàng lấy cát bôi kín thân mình rồi đứng im như tượng trên bờ.

Ba cô gái trẻ chạy đến, ngó truớc ngó sau bức tượng rất kỳ thú. Một cô mạnh bạo tiến lên, xoa xuýt.

– Tượng ai làm đẹp thế, lại bỏ đi. Phí của giời..

Chử Đồng Tử thấy nhọt khắp người, chàng đánh rơi cái khăn.

– Hí.. tớ bắt được cái khăn – cô bạo dạn la lên.

– Làm thế nào mà lại tòi khăn ra thế – hai cô còn lại tò mò.

– Ấy cứ xoa xoa là được.

Cô thứ hai tiến đến, xoa xoa bức tượng. Vì cô muốn có quà to hơn bạn lên hai bàn tay cứ thoăn thoắt trên người chàng. Bức tượng không chịu nổi, lẩy bẩy đánh rơi gói xà phòng . chính hiệu.

– Ra r..ồ…ồ..i.. có thế chứ!

– Được rồi, đến tớ – Cô gái thứ ba háo hức.

Cô day, cô xoa bức tượng hồi lâu. Tử như muốn nhũn người ra, nhưng vì không còn gì để rơi, chàng đành cố chịu đựng…

– Sao lâu ra thế, hay là hỏng rồi nhỉ – cô gái trẻ thắc mắc.

Chợt cô để ý thấy nhô ra cái cần cong cong. Cô cầm vào đó xoay, day, giựt một hồi… Ra r..ồ…ồ..i… Hai cô bạn xúm lại xem rồi bữu môi:

– Tưởng gì, được mỗi tý dầu gội mà cũng kêu!

Cảm xúc đầu đời

Sau khi đọc hết, bạn hãy thử đọc lại đoạn “Mình tò mò, tay sờ thử 2 viên bi để xem nó cứng mềm thế nào”!

Sau nhiều lần chỉ đi chơi quanh quẩn trong công viên, hôm nay anh đưa mình đến một nơi “đặc biệt”, nơi mà đứa con gái hiền lành chất phát như mình chưa bao giờ nghĩ sẽ bước chân vào đó. Nhưng thôi, cứ e ấp giữ gìn mãi cũng chả để làm gì, cứ thử một lần cho biết mùi đời.

Một nhân viên ăn mặc lịch sự đưa tụi mình vào phòng, máy lạnh đã bật sẵn, mùi nước hoa thơm nức. Mình ngơ ngác nhìn những chùm đèn, những bình hoa sang trọng, rồi cả chiếc phản, à không, chiếc giường thì đúng hơn, trải thảm mịn như nhung.. tất cả đều rất lạ lẫm với một cô bé nhà quê. Sự sang trọng khiến mình vừa bỡ ngỡ vừa hồi hộp, khấp khởi chờ đợi một sự trải nghiệm thú vị cùng anh sắp diễn ra.

Anh hiểu sự lúng túng của mình, cái lúng túng của một cô gái nhà lành lần đầu tiên bước vào chốn ăn chơi. Anh cười vẻ bí hiểm và an ủi mình đừng quá lo lắng, vì đây là lần đầu tiên mình chưa quen, nên mọi thứ hãy cứ để anh tự chủ động.

Anh lấy bao đeo một cách rất lẹ làng, tỏ rõ sự dày dạn kinh nghiệm của một người từng trải. Mình không ghen tị vì chuyện đó, mà trái lại anh càng từng trải thì càng giúp mình có được trải nghiệm thú vị.

Mình tò mò, hai tay sờ thử hai viên bi để xem nó cứng mềm thế nào, vì đã bao giờ mình được đụng vào nó đâu, thậm chí còn chưa một lần nhìn tận mắt. Anh lại cười, không biết là cười giễu cợt hay là điệu cười thương hại một cô gái quê mùa. Thôi kệ, mình chả thèm nghịch nữa, mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.

Bản tính tò mò lại nổi nên, mình không thể cưỡng lại. Anh vừa dơ cần ra là mình vồ ngay lấy xem thử. Ôi cái cái cần vừa to vừa dài thẳng đuột thế này thì xoay sở như thế nào nhỉ? Mình sờ cái cần cứng đét vừa nghĩ như sắt chợt nghĩ dại: chẳng may anh đâm nhầm một cái thì chắc là đau lắm. Nghĩ rồi tự mình cười khúc khích, anh đâu phải lần đầu đâu mà tự dưng mình lại nghĩ ngố thế cơ chứ?

Vuốt ve cây gậy một hồi lâu rồi mình để cho anh tự do thể hiện. Anh thò ra thụt vào mấy lần rồi chọc nhè nhẹ ra vẻ kinh nghiệm lắm, mình hồi hộp dõi theo và chờ đợi đến màn hấp dẫn hơn. Có vẻ như anh muốn đùa cợt mình hay sao mà chưa muốn cho ngay vào lỗ.

Mình thì sốt ruột, anh thì lại càng như muốn kéo dài thời gian với vẻ đầy khiêu khích. Cứ chọc nhẹ một cái rồi lại xoa xoa, day day cái đầu gậy, rồi lại cúi xuống nheo mắt nhòm, rồi lại khom khom người chọc nhẹ một cái nữa…

Cứ nhè nhẹ mãi thế này thì chả có gì thú vị cả, mình nghĩ ngợi vậy! Như hiểu được sự sốt ruột của mình, bất thình lình anh chọc một phát rõ mạnh khiến mình giật thót. Mình như muốn hét lên vì sung sướng: trúng rồi, vào rồi anh ơi, giỏi lắm anh yêu ạ!

Được sự động viên, anh hứng thú chọc liền tù tì mấy phát, phát nào cũng chính xác vào lỗ. Xong cao trào, anh ngồi giải lao với vẻ rất mãn nguyện và hãnh diện.

Mình sung sướng lắm nhưng chỉ biết nghịch bi và chơi với cái cần dễ thương để chờ đợi anh tiếp tục thể thêm một hiệp nữa…

Lần đầu chưa quen, tuy không cảm nhận được nhiều nhưng thấy anh thỏa mãn là mình vui rồi. Có lẽ từ giờ mình sẽ đến đây cùng anh thường xuyên hơn, luyện nhiều hơn để bắt nhịp cùng anh, chắc là môn bi-a này cũng không khó chơi lắm!

Đi “phố đèn đỏ” để trả thù gã hàng xóm

Chỉ vì chuyện hai con gà “tình tự” với nhau mà hàng xóm phải nghĩ mưu hèn kế bẩn thế này đây. Nghe nói chuyện xảy ra ở Thái Lan, nhưng nhà văn Lê Tự đã đổi tên nhân vật “thuần Việt” cho dễ hiểu.

Đi "phố đèn đỏ" để trả thù gã hàng xóm - 1

Khu phố đèn đỏ Bangkok, Thái Lan – Ảnh: Getty Images (ảnh minh họa)

Hắn điên tiết với thằng hàng xóm lắm rồi, thằng Phèo. Đêm nằm mở mắt thao láo, hắn không sao ngủ được vì nghĩ mãi không ra kế trả thù. Thằng Phèo quá đáng quá thể, không coi tình nghĩa ra gì, tắt lửa tối đèn có nhau mà nó cũng chẳng cần. Bao nhiêu năm nay hắn đã phải ngậm kẹo gừng để nén cơn điên vì thằng hàng xóm chết tiệt.

Lần mới đây nhất, hôm chủ nhật, con gà trống nhà hắn sang đè con gài mái nhà thằng Phèo, thế là nó tương cho hòn gạch vào giữa lưng, con gà trống giãy đàng đạch. Hắn sang yêu cầu thằng Phèo bồi thường thiệt hại, thế mà nó nhơn nhơn trả lời: “Cho chết kẻ hiếp dâm. Con gà trống nhà ông nhiều lần hiếp con gà mãi nhà tôi rồi, án tử hình là còn nhẹ”.

Con giun xéo lắm cũng quằn, phải vùng lên thôi, phải cho thằng hàng xóm khốn nạn này một bài học nhớ đời. Bài gì đây? À đúng rồi, hắn đã nghĩ ra một chiêu độc. Chiêu này thì thằng Phèo chết nhục nhã, cả họ hàng hang hốc cũng nhục với xóm làng.

Hắn lên thị trấn, vào nhà hát cải lương thuê chuyên gia hóa trang giống hệt thằng hàng xóm. Hắn cầm ảnh thằng Phèo cho chuyên gia làm mẫu. Trong túi hắn còn thủ sẵn một cái giấy giả mang tên thằng Phèo. Hóa trang xong, hắn liền phóng đến khu đèn đỏ, vào một phòng mờ mờ mua dâm.

Hắn cố tình đi đi lại lại trước khu nhạy cảm này cho nhiều người nhìn thấy, hắn mong gặp được ai đó trong xóm thì hay. Phải công nhận vị chuyên gia hóa trang này thuộc diện đẳng cấp, vẽ mặt hắn giống hệt mặt thằng Phèo, giống đến nỗi khi soi gương hắn giật mình vì tưởng thằng hàng xóm đứng trước mặt.

Có vẻ như đã có nhiều người nhìn thấy hắn rồi thì phải. Khu đèn đỏ này có nhiều em đẹp thảo nào bọn thanh niên trong xóm cũng hay léng phéng lên đây. Hắn thấy thú vị với chiêu độc do mình nghĩ ra.

Đưa cái giấy giả mang tên Phèo cho bảo vệ, hắn bước vào phòng ánh sáng lờ mờ. Một ả diêm dúa, thơm thơm bước ra, thỏa thuận xong giá cả cô ta yêu cầu hắn phải đi rửa mặt thì mới cho hành sự, cô ta sợ mầu vôi ve dây sang mặt mình. Hắn vội vã vào rủa sạch mặt mũi, bóc hết lớp keo hóa trang. Thế là hắn lại là hắn.

Đang ôm ấp cô gái trên giường, chưa kịp làm ăn gì thì bỗng nhiên có tiếng đạp cửa thình thịch, cửa phòng bung ra, mụ vợ thằng hàng xóm xuất hiện, hai tay chống nạnh, soi mói:

– Thằng Phèo đâu rồi, chết tiệt nhà mày, dám đi chơi gái à? Chê vợ già hả, ở đâu thì chui ra ngay… Bà thì giết sống.

Mụ ta túm tóc hắn lôi ra ngoài, vẫn trần như nhộng. Nhìn rõ mặt hắn, mụ vợ thằng hàng xóm thở phào:

– Đẹp mặt chưa? Thế mà có người mách rằng chồng tao vào đây chơi gái, may quá hóa ra là mày à?

Hắn sợ tái mào, không ngờ bị phản đòn nặng quá. Hắn chắp tay lạy mụ vợ thằng hàng xóm xin tha tội:

– Bà ơi, xin bà đừng nói gì với mụ vợ tôi nhá, nó xé xác tôi thành nghìn mảnh. Tôi xin hậu tạ bà.

Hắn móc túi đưa hết cho mụ vợ thằng hàng xóm, may mà nó cầm cho. Mụ cười hềnh hệch, cất tiền vào túi, quát:

– Về nhà ăn cơm nguội ngay!

Chú rễ điều tra trinh tiết

Sau đúng 1 tuần chinh phục, tôi đã được nàng cho ngửi mồm một phát, thành công ngoài mong đợi. Nàng là ai mà nhận lời yêu tôi nhanh thế nhỉ? Tính chi li ra thì tình phí mới có mấy triệu bọ, mời nàng mấy bữa cơm bụi, xem mấy buổi xi nê, ăn dăm que kem… thế mà đã chinh phục được trái tim tươi trẻ, đập thình thịch, tràn đầy máu tươi hồng rồi. Liệu có phải nàng thuộc diện dễ dãi quá chăng?

Nàng là ai, là gái quê hay dân phố, bây giờ gái phố gái quê cứ lẫn lộn với nhau chả biết thế nào mà lần. Ngày xưa gái phố mặc quần bò hở rốn ra, nhìn là biết ngay. Còn bây giờ hả, gái quê gái phố gì gì cũng mặc quần rách tướp xơ mướp từ đùi xuống đầu gối, áo trễ xuống quá giữa ngực, khoe hàng họ như bưởi Năm Roi, chả biết thế nào mà phân biệt. Hỏi nàng ư, vô ích thôi, gái bây giờ nói dối còn hơn Cuội, tên là Chuột thì khai là Hồng, quê ở Đồng thì khai ở Phố, bố đi cày thì bảo bố làm chủ tịch xã…Nói chung là không tin được.

Nói vậy nhưng nhiều khi cứ thấy lăn tăn thế nào ấy nhỉ? Các cụ đã bảo “cái nết đánh chết cái đẹp” cơ mà, còn mình thì lại cứ khăng khăng cho rằng “cái đẹp đè bẹp cái nết” liệu có đúng không? Mới có mấy tuần cưa cẩm mà em đã cho ngửi mồm rồi, liệu đòi cái kia thì nàng có cho không nhỉ?

Sau một chầu thết đãi nàng bún chả, tôi gạ gẫm rủ rê nàng vào nhà nghỉ thử xem hàng họ thế nào. Nếu nàng là con nhà lành thì cưới liền tay.

– Không được đâu nha, cái ấy em chỉ cho phép kiểm tra trong đêm động phòng tân hôn thôi, quý lắm đấy, gần nghìn lượng của em.

Trời đất quỷ thần ơi, câu này nghe sao quen quá, giọng điệu của nàng khẳng định mình là gái nhà lành rồi. Nàng nói mà mắt chớp chớp như thể búp bê, khó tin quá nhể. Không được tin người, các cụ đã dặn kỹ, nhất là gái thì cấm được tin một cách tuyệt đối, phải kiểm tra. Làm thế nào kiểm tra được nàng còn trinh tiết hay không chứ? Vớ vẩn nó bắt đền bắt vạ thì toi đặc.

Mấy ngày liền suy nghĩ, tìm người tư vấn nhưng chẳng nghĩ ra cách gì, kiểm tra trinh tiết chỉ có bác sĩ mới đáng tin cậy nhất. Tôi đề nghị nàng ra bác sĩ kiểm tra cho ăn chắc. Nàng ra điều kiện:

– Anh phải đặt cược cho em 100 triệu đồng. Nếu bác sĩ bảo em còn trinh tiết thì anh phải cưới em làm vợ. Nếu không cưới em thì anh sẽ mất 100 triệu này.

Tôi đồng ý liền. Đơn giản quá. Nếu nàng còn trinh tiết thì không còn gì để tôi phải lăn tăn nữa. Tôi đưa cho nàng 100 triệu đồng như thỏa thuận rồi lấy xe đưa nàng tới bệnh viên Phụ sản thành phố. Ngồi chờ nàng vào khám, tôi tự thưởng cho mình mấy lon bia với đậu phộng tươi luộc nóng hổi, đời thật lên tiên.

Một tiếng đồng hồ trôi qua, nàng chạy ra hớn hở đưa cho tôi xem tờ giấy chứng nhận của bác sĩ: “trinh vẫn còn nguyên”. Tôi sung sướng nhấc bổng nàng lên quay mấy vòng giữa ngã tư đường phố như một thằng điên, niềm vui quá lớn đến quá bất ngờ. Nàng đúng là con nhà lành, tuổi băm rồi mà vẫn còn giữ được cái ngàn vàng quý giá kia.

Lễ cưới chúng tôi diễn ra trong không khí ấm nồng hạnh phúc, họ hàng 2 bên hỷ hả quây quần. Đêm tân hôn, trước khi động phòng tôi đề nghị nàng trả lại gói tiền đặt cược. Nàng vui vẻ đưa cho tôi, tuy nhiên đếm đi đếm chỉ còn 70 triệu, mất 30 triệu đồng. Khi tôi định đếm một lần nữa thì nàng ngăn lại, bảo:

– Không phải đếm lại đâu, hôm ấy em đã cho ông bác sĩ 30 triệu rồi!

Tổ sư cha cái củ khoai (18+)

Đêm tân hôn, tôi sốt ruột cởi phăng bộ đồ, thân thể tôi trắng nõn nà thế chàng vẫn nằm trơ ra?!

Tôi là con gái một gia đình gia giáo. Thế có nghĩa là các cụ sinh thành đều thông thạo về phương diện giáo dục con cái theo tư tưởng nho nhe, ấy là “công dung ngôn hạnh”.

Và chính tôi, sau 18 năm ra đời và phát triển, thấy mình cũng hơi bị tuyệt vời, một cô gái chân chính là chính, chân phụ ít thôi. Tôi tự chấm điểm mình 9/10, một chỉ số khá cao.

Đàn ông bắt đầu bu xung quanh tôi, khi tôi tập tọng biết yêu, hình như từ năm mới 16 tuổi. Làm thế nào để đuổi được lũ ruồi nhặng suốt ngày bu quanh bây giờ?

Bố tôi quyết định nuôi 2 con chó, một con mầu đen, một con mầu vàng. Hai con chó này suốt ngày nằm sát cổng, thấy người lạ chúng chỉ cần ngóc cổ lên nhìn là đã thu mất vía của những ai có ý định không trong sáng.

Bố tôi nói, hai con chó này được đào tạo bài bản, trình độ cao ra phết đấy. Kinh chưa?

Còn trong thời gian tôi ra đường ư? Mẹ tôi đã thuê một mụ phù thủy đai đen đi kèm, mụ chỉ cần phất tay áo một phát là một kẻ si tình té vập mặt xuống đường như bỡn. Kinh chưa?

Chạm ngưỡng 18 tuổi, bậc sinh thành quyết định cho tôi được tự do yêu. Tuy nhiên phẩm hạnh phải giữ gìn như sách đã dạy. Đặc biệt khoản “ăn kem trước cổng” thì cấm tiệt. Đây là một thử thách.

Làm sao bây giờ, cầm phẩm chất gì ở người chồng tương lai, tôi phải dò hỏi mấy con bạn thân đã có chồng. Chúng đồng thanh bảo:

– Quan trọng nhất là sức khỏe, đàn ông mà yếu thì coi như toi, chàng phải luôn mang theo mình một tinh thần chiến đấu, muốn có được điều ấy thì cái ấy của chàng phải luôn sẵn sàng…

Nghe chúng nói nói mà tôi chóng hết cả mặt, kinh quá, toàn khái niệm mới mà tôi chưa hề nghe lần nào. Bao nhiêu năm bậc sinh thành toàn dạy chào hỏi, chắp tay xin phép, nhai không được há mồm ra nhỡ ruồi bao vào… Bây giờ tiếp thu mấy khái niệm thấy khó quá như thể học triết.

Tôi quyết định đầu tư thêm một chầu bún vịt chiêu đãi mấy con bạn đã có chồng (trong đó 2 đứa đã bỏ chồng) đề chúng nó nói thêm cho cụ thể. Kết luận rút ra là: “to dài và nóng”. Thế là yên tâm.

Tôi chấp nhận lời hẹn đi chơi tối với chàng sau 3 tháng trời thử thách. Đàn ông không sợ chó cắn, không sợ phân… là đạt tiêu chuẩn toàn diện.

Vấn đề còn lại cần kiểm tra phần sức mạnh đàn ông nữa thôi.

Chúng tôi ra bờ đê ngồi hóng mát, chờ trăng lên. Ngồi bờ sông nói tỏ tình thì còn gì đẹp hơn thế nữa. Chàng bỏ ra 5 kg hạt hướng dương, ăn hết chỗ này sẽ phân định. Ánh trăng khuya tỏa vàng một vùng, lãng mạn làm sao, yêu thương làm sao. Tôi ngây ngất tình.

Tới thời điểm thích hợp, tôi cố tình ngồi sát vào chàng, còn chàng thì quàng tay qua vai tôi. Tôi chợt thấy một vật gì dài dài, cứng cứng và hơi nóng chạm vào người tôi.

Quyết liền! Anh yêu ơi, em yêu anh, yêu anh mãi mãi…

Tôi chủ động hôn chàng. Kế hoạch tổ chức đàm cưới được bàn thảo tắp lự.

Đêm tân hôn, tôi hồi hộp chờ đợi một sự bùng nổ, thế là trọng vẹn, tôi giữ tiết trinh cho tới ngày cưới cho chàng.

Một giờ trôi qua chàng vẫn không động chạm gì, tôi sốt ruột cởi phăng quần áo, thân thể tôi trắng nõn nà, chàng vẫn nằm trơ ra. Ô hay sao thế nhỉ?

Không còn chịu hơn được nữa, tôi mới hỏi chàng:

– Hôm ngồi ở bờ sông em thấy anh có cái gì dài dài nong nóng và cưng cứng cơ mà… Đâu rồi?

Chàng trả lời rằng:

– Hôm ấy anh đút túi quần của khoai nướng, định ăn hết hạt hướng dương thì mời em đấy mà.

Cả đêm tôi gục đầu vào gối khóc hết nước mắt, mờ sáng không chịu được, tôi ra ngoài hiên ngửa mặt lên trời chửi:

– Tổ sư cha cái củ khoai nướng!

Mất trinh khi nào?

Bây giờ chẳng nhớ bị mất trinh khi nào, hình như cái lần thằng bắt ếch ở đầm làng đè mình ra thì phải.

1. Mình nhận lời yêu, tâm hồn trĩu nặng như đeo đá. Bao nhiều lần nhận lời yêu nhẹ như lông hồng, qua rồi cái thời nông nổi. Bao nhiêu gã trai đã lừa bởi chữ yêu, ừ thì cho chúng mày lừa, được mấy choác. Lần này thì khác nhé, con bé nhà quê ơi, mày đã băm mấy nhát rồi, khóe mắt xuất hiện một lằn nhăn. Về quê đã phải nghe bài ca quen thuộc của mẹ già: “Ế đến nơi rồi con ơi, đừng làm bà tổ cô trong nhà này nhé. Cấm chỉ!”.

2. Vậy là mình đã đúng, nhận yêu lần cuối cần phải thận trọng. Trượt đợt này coi như ế chồng vĩnh viễn, những thằng khờ chết tiệt đâu hết rồi không biết, thằng yêu mình có lẽ còn sót lại từ thời tiền sử. Lạ nhỉ, hình như Thánh, Phật giúp đỡ hay sao mà thằng gà mờ đẹp trai thế này lại yêu mình chứ! Kiếp trước chắc các cụ hay cứu người nguy nan? Chuyến này thì các bác các mợ cứ là lác mắt ra nhá, gái già mấy nhát băm lấy chồng hoàng tráng, bão sắp về quê rồi, bọn đàn em sắp ngất hết rồi. Các em ơi đừng có ngất, đời người đàn bà lạ lắm… Hãy chờ đi, số phận không bị hẩm đâu.

3. Sắp tới ngày cưới. Chết tiệt thật, thằng người yêu lại tò mò rằng thì “em còn trinh không” mới bỏ mẹ chứ. Giời ạ, sao thời đại tên lửa vượt đại châu từ Nga bay sang Mỹ mấy có mấy phút đồng hồ mà nó lại quan trọng cái trinh đàn bà làm gì chứ? Chết mình rồi, bây giờ cũng chẳng nhớ bị mất trinh khi nào. Hình như cái lần thằng bắt ếch ở đầm làng đè mình ra thì phải. Hồi đó mới mười mấy tuổi, cứ nghĩ cái trinh chẳng giá trị gì, bây giờ biết bán được mấy cây vàng mới tiếc chứ. Phụ mẫu cho cả một đống tiền thì lại đem vứt đi, đãi thằng bắt ếch, ngu hơn chó!

4. Đến ngày cưới rồi. Giờ thoát ế chồng sắp điểm. Chết thật rồi. Đi vá trinh thì nó bảo rỗng như hang cua, không vá được nữa, nhục thế là cùng. Thôi đành cầu cứu mẹ vậy. Mẹ là thiên thần của đời con, mẹ đã cứu con bao nhiêu lần thoát hiểm, lần này liệu có cứu được con không, quả cuối cùng con nhờ đấy. Mẹ điện lên: “Yên tâm đi, mẹ có cách”.

5. Đêm tân hôn mẹ đưa cho mình lọ mực đỏ, bảo: “Động phòng thì đổ lọ mực này xuống tấm vải trắng dưới mông!”.

Mình làm như lời mẹ dặn. Xong việc, gã chồng bật đèn lên. Chết rồi sao lại xanh lè thế này. Mẹ đưa nhầm lọ mực xanh rồi, chết con rồi mẹ ơi. May mình nhanh trí, vội gào lên thảm thiết:

– Anh ơi là anh. Anh dập mạnh quá làm vỡ mật em rồi… Thấy không, xanh lè à…

Gã chồng sợ tái mặt, ôm lấy mình an ủi:

-Thương, anh thương nào… Lần sau anh sẽ khẽ thôi…

Thế là mình thoát hiểm!

Chuyện cười Teen

Học sinh chép bài
Thầy giáo mời cha của trò Ngốc đến lớp học để phàn nàn về đứa con của ông.
Thầy giáo nói:
– Thưa ông, trò Ngốc là một đứa lười không chịu học bài, chỉ chép lại của bạn ngồi bên cạnh.
Người cha hỏi:
– Làm sao thầy biết được?
Thầy giáo đáp:
– Đây, ông cứ coi bài kiểm tra Việt sử này thì rõ.
Câu hỏi: Ai chiến thắng quân Thanh ngày mồng năm Tết?
Trò Tèo ngồi kế bên trò Ngốc trả lời là: vua Quang Trung, trò Ngốc cũng trả lời y như vậy?
Người cha cãi:
– Nhưng đó là câu trả lời mà các em đã học.
Thầy giáo bình tĩnh nói:
– Mời ông xem câu thứ hai. Câu hỏi: Ai là chồng bà Trưng Trắc? Thì cả hai cùng trả lời là Tô Định.
Người cha lại nói:
– Có thể nó nhớ sai giống nhau.
Thầy giáo nói:
– Nhưng câu thứ ba thì ông nghĩ sao? Câu hỏi: Bình Định Vương lên ngôi ngày nào? Trò Tèo trả lời em không biết. Thế ông biết con ông trả lời sao không? Nó viết vô là: “Tôi cũng thế”.
– !!!

Ăn cắp nỏ thần
Thầy giáo hỏi: Ai ăn cắp nỏ thần của An Dương Vương ?
Cả lớp im lặng. Thầy giáo chỉ một học sinh: Em biết ai ăn cắp nỏ thần của An Dương Vương không ?
Học sinh sợ sệt: Dạ không phải em.
Vừa lúc đó ông hiệu trưởng đi ngang. Thầy giáo phân bua : Anh xem, học trò bây giờ tệ quá. Tôi hỏi ai ăn cắp nỏ thần của An Dương Vương mà không ai biết.
Thầy hiệu trưởng gật gù: Thôi anh nói anh Vương làm bản báo cáo rồi tôi nói ban giám hiệu xuất quỹ đền cho. Đừng làm rùm beng mang tiếng chết.

Truyện cười tuổi teen siêu ngắn-Bức thư học trò
Trong lớp học, thầy hỏi trò:
– Em đang viết gì vậy?
– Một bức thư cho chính mình ạ!
– Trong đó nói gì?
– Ngày mai em mới có thể biết được điều đó sau khi nhận thư.

Thầy cũng phải điên
Thầy giáo : Em hãy cho biết Mặt Trăng xa hơn hay Mặt Trời xa hơn?
Trò : Mặt trời xa hơn ạ .
Thầy : Vì sao ?
Trò : Vì sao của Khởi My ạ
Thầy : ko, tại sao ?
Trò : Tại sao của Ưng Hoàng Phúc ạ !
Thầy : Ko , ý thầy là Why đó .!
Trò : Why ? À ! Why của DBSK .
Thầy : Trời ơi ,tôi phải làm thế nào ?
Trò : Dạ , phải làm thế nào của Wanbi ạ
Thầy : Trời ơi !!!
Trò : Trời ơi của Lê Cát Trọng lý ạ ..
Thầy : Tôi đau tim quá ‘>.<‘
Trò : Đau tim của Lâm Chấn Huy ạ
Thầy : Ra Khỏi Lớp
Trò : ốồô , bài này mới …=>>

Truyện cười tuổi teen siêu ngắn-Đi trễ
Đã vào tiết học, Tèo lúc này mới bước vào cổng trường. Bác bảo vệ kêu lại và hỏi:
– Tại sao con đi trễ?      
Tèo:
– Ước mơ của con là làm thầy hiệu trưởng.
Bảo vệ:
– Tôi hỏi tại sao lại đi trễ cơ mà?
Tèo:
– Vậy bác khi nào thấy thầy hiệu trưởng đi sớm chăng??

Trả truyện
Đậu: Ê mày, mai nhớ đem trả tao cuốn truyện.
Đỗ: Ờ. Mà tao hay quên. Mày nhắn tin nhắc tao đi!
Đậu: Cũng được. Khoảng mấy giờ?
Đỗ: 2 giờ chiều!
Đậu: Ok. Vậy 1 giờ chiều mai mày nhắn tin nhắc tao nhắn mày nha 😛
Nâu: }>_<{

Hiện tượng gì
Trong giờ học vật lý cô giáo hỏi học sinh :
– Cô: các em cho cô biết hiện tượng gì xảy ra khi cô ném cục đá xuông hồ? (ý nói hiện tượng sóng)
– Tèo nhanh nhảu: thưa cô cục đá sẽ…lặn ạ!
– Cô: >_<

Truyện cười teen siêu ngắn-Ai bay đầu tiên?
Trong cuộc thi đố em, ngoài những câu hỏi về văn hóa còn có các câu hỏi về kiến thức. Giáo viên điều khiển chương trình chậm rãi bốc câu hỏi lên đọc:
– Theo em, người Việt Nam đầu tiên bay vào không gian là ai?
– Re…eeng! Re…eeng!
– Mời đội A.
– Thưa thầy, đó là Từ Thức lên không gian và đã lạc động Thiên Tai…
– Mời đội B.
– Thưa thầy, đó là Thánh Gióng cưỡi ngựa bay trước ạ.
Chuối đứng bên ngoài bổ sung:
– Sai hết, đó là chú Cuội đã bay lên cung trăng ngồi ôm gốc đa lâu lắm rồi chứ bộ!
Người điều khiển chương trình !??

Thi đối đáp
Một sinh viên phải trả lời đối đáp trong hội đồng. Giáo sư hỏi:
– Các-mác mất năm nào?
– Các-mác đã mất! Một phút mặc niệm để tưởng nhớ đến Người!
Cả hội đồng đứng dậy tưởng niệm một phút. Giáo sư hỏi tiếp:
– Lê-nin mất năm nào?
– Lê-nin mất, nhưng sự nghiệp của Người vẫn còn sống mãi. Ðể tưởng nhớ người lãnh đạo vĩ đại của giai cấp Cộng sản, 5 phút mặc niệm bắt đầu.
Cả hội đồng đứng dậy, mặc niệm. Giáo sư thì thầm với hội đồng:
– Thôi cho nó 5 điểm đi, không nó bảo chúng ta hát “Quốc tế ca” thì chẳng có ai ở đây thuộc lời đâu!

Thương binh
Trong giờ giảng văn ở trường Đại học Tổng hợp, giáo sư hỏi nữ sinh viên L:
– Chị hãy cho nhận xét về nhân vật Từ Hải trong truyện Kiều của Nguyễn Du?
– Thưa giáo sư. Nữ sinh viên L trả lời
– Từ Hải là một thương binh ạ!
– Sao lại thế? – Giáo sư ngạc nhiên hỏi.
– Dạ thưa… chả là Nguyễn Du viết về Từ Hải: “Một tay gây dựng cơ đồ…”!

Truyện cười siêu ngắn tuổi teen-Chắc chắn!
Trong lớp học, cô giáo đang giảng bài.
Cô giáo: Người khôn ngoan luôn luôn biết nghi ngờ, còn kẻ ngu dốt thì lúc nào cũng tuyên bố chắc chắn.
Móa: Thưa cô! Cô tin chắc chứ?
Cô giáo: Chắc chắn.

Logic học sinh tiểu học
Theo phương pháp của giáo viên tiểu học, thường rút ra bài học qua mỗi câu chuyện như: “Chớ có đùa với chú em khi ông ấy đã uống rượu”; “Không nên tính số gà trước khi trứng nở” hay “Đừng để tất cả trứng vào chung một rổ”.
Trong tiết học đầu năm, cô giáo tiểu học yêu cầu mỗi học sinh kể một chuyện và rút ra bài học từ câu chuyện ấy.
Bùi là người xung phong kể đầu tiên:
– Ba em là chủ trang trại. Hàng tuần nhà em cho trứng gà vào rổ mang ra chợ bán. Một hôm chúng em bị đụng xe, trứng vỡ sạch. Bài học là: Đừng để tất cả trứng vào chung một rổ.
Đến lượt Như:
– Cha em cũng là chủ nông trại, Một lần chúng em đặt 12 quả trứng gà vào máy ấp trứng, nhưng chỉ có 8 quả nở. Bài học là: Không nên tính số gà trước khi trứng nở.
Tức mình vì những bài học sâu sắc bị bạn biến tướng thành chuyện không đâu, Lạc kể:
– Trong chiến tranh, máy bay chở chú của em bị bắn hạ. Ông nhảy dù xuống một hòn đảo xa, trên người chỉ có một chai whisky nhỏ. Bị 12 tên địch vây bắt, ông uống hết nhẵn chai rượu rồi xông tới tiêu diệt cả 12 tên bằng tay không.
Cô giáo sốt ruột:
– Đó là câu chuyện, còn bài học là gì?
– Dạ bài học là: Chớ có đùa với chú em khi ông ấy đã uống rượu.

Không tồn tại
Một giáo sư triết học lập di ra một bài thi cho sinh viên. Cả lớp đã sẵn sàng chuẩn bị, giáo sư nhấc ghế của mình lên, đặt nó lên bàn và viết lên bảng: “Sử dụng tất cả những gì chúng ta đã học, bạn hãy chứng minh cái ghế này không tồn tại”.
Các sinh viên cắm đầu cắm cổ viết. Có những sinh viên viết hơn 30 trang trong một giờ để cố gắng chối bỏ sự tồn tại của cái ghế. Chỉ có một thành viên của lớp đã đứng lên và kết thúc bài thi trong chưa đầy một phút.
Mấy tuần sau, điểm được công bố. Đa số sinh viên thất vọng vì không ai đạt điểm A, ngoại trừ anh chàng ra khỏi phòng thi sớm.
Mọi người kéo đến hỏi anh đã viết gì trong bài thi. Anh này trả lời: “Tôi chỉ viết vỏn vẹn hai từ: Ghế nào?”

Truyện cười tuổi teen siêu ngắn-Mang bánh mỳ
Hai sinh viên gặp nhau:
– Thằng Khánh vừa nhập viện đấy. Tao với mày mua bánh mì đến thăm nó nhé!
– Cái gì?
– Thế đến thăm người ốm người ta thường mang theo những gì?
– Thì cam, đường, sữa…
– Đấy! Bánh mì mà chấm sữa thì tuyệt! Mà nó thì khối đứa mang sữa tới thăm rồi, mang bánh mì đến là đúng điệu nhất!

Năng khiếu 
Cô giáo hỏi Tịt:
– Em học được ở đâu mà viết lắm lỗi chính tả thế này?
– Thưa cô, cái đó không thể học được vì đó là do năng khiếu ạ.

Nhường đường
Vị giáo sư nọ đang đi trong ngõ gặp một người cao to, ưỡn ngực:
– Tao không bao giờ nhường đường cho kẻ ngu.
– Vị giáo sư mỉm cười, nép vào bậc thềm: Còn tôi thì luôn làm như vậy.

Truyện cười tuổi teen siêu ngắn-Ai mới đúng?
Trong giờ kiểm tra môn Tiếng Việt ở Đại Học. Đề bài ra có một câu như sau “Phụ nữ không có đàn ông không là gì cả” và yêu cầu các sinh viên phải đặt dấu câu cho đúng.
Khi chấm bài giảng viên phát hiện ra tất cả các nam sinh viên đều viết: “Phụ nữ không có đàn ông, không là gì cả”. Trong khi đó các nữ sinh viên thì lại viết: “Phụ nữ không có! Đàn ông không là gì cả.”

Đọc truyện cười khác:

Công ơn thầy cô
Trong lớp học giờ đạo đức, thầy giáo đang giảng về công ơn của thầy cô. Thầy giáo hỏi cả lớp:
– Các em hãy cho thầy biết một câu tục ngữ về người thầy. Lớp im lặng. Thầy giáo mớm ý:
– Câu này có 2 chữ “mày” và “nên” Lớp vẫn im lặng. Thầy giáo lại mớm ý:
– Câu này có cả 2 chữ “không” và “đố” Lớp tiếp tục im lặng. Thầy giáo điên tiết:
– Câu này có 6 chữ, có cả 2 chữ “thầy” và “làm”. Ðây là câu gì? Cuối lớp có 1 cánh tay rụt rè giơ lên.
– Thưa thầy đó là câu “Làm thầy mày không nên đố”

Truyện cười Công Sở

Truyện cười công sở-Sếp thưởng tết
Cuối năm tổng kết công ty, sếp vui vẻ thông báo:
– Năm nay các bạn làm việc rất tốt. Lợi nhuận của công ty đã tăng một cách đáng kể. Để thưởng cho các bạn, tôi sẽ phát cho mỗi người một tấm séc trị giá 5 triệu đồng…
Tất cả nhân viên công ty vỗ tay rào rào tán thưởng. Sếp tiếp lời: – Nếu năm sau các bạn vẫn làm việc nhiệt tình như thế này, hãy đem tờ séc đó đến gặp tôi và tôi sẽ… ký chúng.

Chậm hơn rùa
Một bà béo nặng tạ rưỡi đến vườn bách thú Luân Đôn xin làm việc. Ông giám đốc hỏi:
– Tại sao bà lại đến đây xin việc?
– Dạ, thưa ông, tôi mới bị công ty X sa thải.
– Vì sao?
– Chẳng giấu gì ông. Tôi vốn là người rất chậm.
– Ôồ không sao. Tôi hiểu. Tôi hiểu. Bà có việc đây. Tôi phân công bà đến trông coi chuồng rùa. Được chứ?
– Cám ơn ông.
Hôm sau, giám đốc đi kiểm tra, đến khu chuồng nuôi rùa thì thấy không còn một con nào cả. Giám đốc ngạc nhiên thì bà béo trả lời:
– Dạ, thưa giám đốc, sáng này tôi vừa mở cửa chuồng thì lũ rùa thi nhau bò ra, tôi cố gắng hết sức nhưng không đuổi kịp con nào ạ.

Truyện cười hay nhất ngắn nhất-Chồng sách
Một cô giáo miền xuôi lên dạy bổ túc văn hóa cho các cán bộ dân tộc thiểu số miền núi. Một hôm, trong giờ học toán, cô giáo cầm thước kẻ chỉ mấy chồng sách trên bàn rồi gọi một học viên nam đứng dậy, hỏi:
– Nếu tôi đã có một chồng rồi, tôi lấy thêm ba chồng nữa, hỏi tất cả tôi có mấy chồng?
Học viên này vội đáp:
– Không được đâu, thưa đồng chí giáo viên!
– Vì sao?
– Pháp luật không cho phép!

Truyện cười công sở-Ly cà phê
Một người thư ký nọ chịu trách nhiệm mang cà phê đến cho một ông quan toà vào mỗi buổi sáng. Nhưng vị quan toà rất tức giận khi thấy ly cà phê lúc nào cũng chỉ còn có 2/3. Người thư ký giải thích là vì anh phải gấp rút mang cà phê đến khi nó còn nóng nên bị đổ ra trên đường đi.
Mặc cho ông quan toà la mắng hay phàn nàn như thế nào, anh thư ký cũng ko bao giờ mang đến một ly cà phê đầy. Quá bực mình, ông quan tòa dự định giảm 1/3 tiền lương của anh thư ký nếu anh ko làm hài lòng ông. Vậy là từ đó về sau, lúc nào một ly cà phê đầy cũng được đặt trước mặt ông quan tòa mỗi buổi sáng.
Ông quan tòa rất đắc chí về sự thành công của mình và đồng thời cũng rất thắc mắc anh thư ký đã dùng cách nào để làm được như vậy.
“Cũng đâu có gì nhiều lắm đâu, tôi chỉ ngậm 1 ngụm trong phòng pha cà phê và nhả ra trước cửa văn phòng của ông thôi”.

Sinh viên xin việc
Sau khi tốt nghiệp đại học, một chàng trai bắt đầu cuộc hành trình xin việc đầy khó khăn.
Nhiều vòng thi và nhiều lần trượt, cuối cùng, chàng cũng được một công ty tuyển dụng, với điều kiện phải trải qua một thử thách nhỏ.
Viên quản lý giảng giải:
– Nếu cậu vào làm ở công ty này, chàng trai trẻ, có hai điều cậu cần phải học và điều thứ hai là chúng tôi rất để ý đến sự sạch sẽ của công ty. Cậu có lau chân vào tấm thảm trước khi bước vào phòng này không?
Chàng thanh niên trả lời:
– Tất nhiên rồi, thưa ngài.
Nghe đến đây người quản lý nói tiếp:
– Một vấn đề nữa, điều quan trọng hàng đầu chúng tôi cần ở một nhân viên là sự trung thực. Ở đây không hề có tấm thảm nào cả.

Truyện cười hay nhất ngắn nhất-Khi phụ nữ ghen
Một phụ nữ rất hay ghen gọi điện cho bạn gái:
– Tớ vừa trải qua 2 tiếng đồng hồ khốn khổ, chồng tớ không về nhà lúc 7 giờ như mọi khi. Thế là tớ tưởng tượng tới cảnh anh ấy đang hú hí với thư ký trẻ măng của anh ấy.
– Nhưng bây giờ thì cậu đã yên tâm?
– Ừ, tớ vô cùng sung sướng. Tớ vừa nhận được một cú điện thoại từ phòng hồi sức cấp cứu. Thì ra anh ấy chỉ có vấn đề sức khỏe chút à.
– !?

Truyện cười công sở-tưởng là sếp
Chàng thanh niên bị đuổi việc trở về nhà. Khi bố hỏi nguyên nhân, anh ta trả lời.
– Bố ạ, chả là ông sếp ghen tị với con ấy mà! Con đã chắp tay sau lưng và đi khắp phân xưởng để xem mọi người làm việc như thế nào.
– Thế ông ấy ghen tị điều gì?
– Mọi người trong phân xưởng cứ tưởng con là sếp của họ chứ không phải là ông ta.

Ngựa xin việc
Nửa đêm, giám đốc một rạp xiếc nhận được cú điện thoại.
 – Thưa ngài, ngài có cần một con ngựa biết nói không?
– Vớ vẩn.
Ông giám đốc trả lời rồi cúp máy.
5 phút sau, lại có tiếng điện thoại:
– Thưa ngài, ngài có cần một con ngựa biết nói không?
– Đồ điên.
Ông giám đốc hét toáng lên và cúp máy.
10 phút sau, vẫn cú điện thoại quen thuộc, nhưng lần này là câu nói khác:
– Thưa ngài, ngài tưởng quay số bằng móng là dễ lắm hay sao?
– !!!???

Truyện cười hay nhất ngắn nhất-Muốn giường nào?
 Trong chuyến tham quan một bệnh viện tâm thần, vị khách hỏi người quản lý.
– Làm thế nào để quyết định một bệnh nhân có nên nhập viện hay không?.
– À – Người quản lý nói – Chúng tôi đổ đầy nước vào một bồn tắm sau đó đưa ra một cái thìa, một cái cốc và một cái xô cho bệnh nhân, yêu cầu anh ta hoặc cô ta làm cạn bồn tắm.
– Ồ, tôi hiểu. – Vị khách nói – Một người bình thường sẽ sử dụng xô vì nó to hơn thìa và cốc.
– Không! – Người quản lý trả lời – Một người bình thường sẽ mở cái nút dưới đáy bồn cho nước thoát ra. Giờ anh muốn một giường sát tường hay gần cửa sổ?

Truyện cười công sở-Chen lấn
Một nhà biên kịch bảo đồng nghiệp:
– Rất tiếc là anh lại không đến dự buổi công diễn đầu tiên vở kịch của tôi. Người ta chen lấn xô đẩy nhau đến là khiếp ở trước cửa phòng bán vé.
– Vậy anh có chấp nhận cho họ lấy lại tiền vé không?

Chú bé nhanh trí
Một người đàn ông bước vào siêu thị khăng khăng đòi mua ngọn của cây rau diếp. Chú bé bán hàng nói rằng phải đi hỏi ý kiến của viên quản lý. Chú ta bước vào phòng phía sau và nói:
– Có một thằng ngu ngoài kia đòi mua một nửa cây rau diếp…
– Vừa mới nói tới đó, chú chợt phát hiện ra người đàn ông đã đi theo và đang đứng ngay phía sau lưng, nên nói tiếp luôn:…Và quý ông đây muốn mua nửa còn lại.
Viên quản lý đồng ý bán và người đàn ông đi khỏi. Sau đó, viên quản lý gọi chú bé lại và nói:
– Nhanh trí đấy! Mày làm tao có ấn tượng tốt, thế mày từ đâu đến đây?
– Từ Canada, thưa ngài!
– Tại sao mày lại rời bỏ Canada?
– Ở đó chỉ toàn là bọn du thủ du thực và dân chơi hockey thôi ạ!
– Vậy à? Vợ của tao cũng là người Canada đó.
– Ông không đùa đấy chứ? Vậy bà nhà chơi cho đội hockey nào ạ?

Truyện cười hay nhất ngắn nhất-Đấu thầu
Ba nhà thầu tham dự đấu thầu sửa lại hàng rào Nhà Trắng. Người đến từ Florida sau khi đo đạc, tính toán cẩn thận nói:
– Tôi cần 900 đôla, 400 mua vật liệu, 400 trả công thợ, 100 cho tôi.
– Người từ Texas sau khi đo đạc cũng nói luôn: 650 đôla, 600 cho vật liệu và nhân công, 50 cho tôi.
– Người New York chỉ đứng hút xì gà, buông thõng: 2.650 đôla!
– Sao đắt thế! Thậm chí anh chưa đo đạc gì cả. Người giao thầu kêu lên.
– Bé mồm thôi! Tôi 1.000, anh 1.000, còn 650 mướn gã Texas làm trọn gói.
Xem truyện cười khác:

Hiệu quả quảng cáo
Mục kết bạn trên báo nọ đăng:
– “A.A, nữ 21 tuổi, người mẫu kiêm diễn viên, tài sản 5 triệu đôla, chưa hề lập gia đình, cần tìm một người chồng như nhân vật chính A trong tiểu thuyết B của nhà văn C”.
– Ngày hôm sau, nửa triệu bản cuốn tiểu thuyết đó được bán hết veo.

Truyện cười công sở-Tìm chó lạc
Nhà triệu phú nọ mất một con chó quý, đăng báo tìm và hứa sẽ thưởng 10.000 USD. Chờ mãi không thấy báo phát hành, ông bèn tới toà soạn thì chỉ gặp một em bé. Ông níu lại hỏi:
– Ở đây không còn có ai cả sao?
– Dạ không, nghe nói tất cả nhân viên toà soạn đang bận đi tìm con chó của ai đó bị lạc

Truyện cười thiếu lâm – Cao thủ gây chiến

 

 

 

Ham của lạ, tôi dính bẫy lừa tình của … vợ

Tôi lấy vợ được hơn 3 năm và có một con trai mới 14 tháng. Tôi làm họa sĩ thiết kế cho một công ty tổ chức sự kiện, còn vợ làm nhân viên của một ngân hàng thương mại.

Hai vợ chồng trẻ mới lấy nhau nhưng nhờ sự trợ giúp của ông bà nội ngoại, chúng tôi cũng có được một căn nhà riêng đầy đủ tiện nghi. Lương lậu của hai vợ chồng cũng tương đối ổn nên thực lòng mà nói là cuộc sống của vợ chồng tôi khá sung túc, đủ đầy.

Chẳng biết câu nói “no cơm ấm cật” của các cụ chính xác đến đâu, cũng chẳng phải biện minh gì cho cánh đàn ông hay “thèm cơm nhà người khác”, nhưng đúng là dù vợ tôi cũng thuộc hàng cao ráo, xinh xắn nhưng khi ra đường, đặc biệt là khi tham gia tổ chức các sự kiện truyền thông có nhiều em “chân dài”, tôi vẫn thấy rất bâng khuâng, háo hức.

Cũng vì lý do thích “hoa lá cành” ấy mà ngoài những giờ làm việc, tôi tranh thủ lên mạng lướt web, vào các phòng chát hay các mạng xã hội để kết bạn, giao lưu. Đặc biệt cứ thấy nick name nào mà ảnh avatar trông xinh xẻo, dễ thương là tôi nhảy vào làm quen, tán chuyện.

Ham của lạ, tôi dính bẫy lừa tình của ... vợ - 1

Bẽ bàng, tôi cúi gằm mặt xuống đất, không dám nhìn vợ, chỉ dám lí nhí nói câu xin lỗi (Ảnh minh họa)

Tán tỉnh mãi trên mạng mãi rồi thành nghiện, tôi tranh thủ mọi lúc mọi nơi có thể được để online, chát chít. Kể cả khi về nhà, nhiều hôm lấy cớ bận làm việc đêm, đợi vợ con ngủ say tôi lại lọ mọ vào chát, tán chuyện với các em.

Một buổi trưa ở công ty, đang chát một lúc với mấy em thì có một nick name lạ nhảy vào chào tôi. Nhìn qua ảnh avatar tôi sững sờ bởi vẻ đẹp ngây thơ, trong sáng của em.

Chuyện trò qua lại một lúc, em giới thiệu là em mới 19 tuổi, sinh viên năm thứ hai đại học ngoại ngữ. Lối nói chuyện dí dỏm, hồn nhiên của em khiến tôi mê mệt ngay từ lần đầu tiên. Tôi cũng giới thiệu với em mình là họa sĩ, đã đi làm nhưng còn “trai tân”.

Cứ chuyện trò qua mạng mãi chúng tôi trở nên thân thiết. Hôm nào em online muộn là tôi thấy bồn chồn, sốt ruột, cứ nhìn cái nick name đèn tắt tối om của em mà mong ngóng, chờ đợi.

Đặc biệt em chỉ online được vào buổi trưa, còn chiều và tối em bảo em còn phải đi học, buổi tối về nhà phải phụ giúp bố mẹ làm việc nhà và học bài.

Vậy là thành lệ, cứ buổi trưa hàng ngày là tôi thấp thỏm chờ em. Được hơn một tháng thì tôi tha thiết muốn được gặp em ở ngoài đời, tôi nói tôi nhớ em, tôi mong em, tôi muốn được trở thành người đàn ông của cuộc đời em…

Nhận những lời tỏ tình tha thiết ấy của tôi, em chỉ cười rồi bảo em còn đang học, chưa muốn dính vào chuyện tình cảm vội. Tôi hứa với em là tôi sẽ yêu em “trong sáng”, đợi đến khi nào em ra trường sẽ tính chuyện tương lai…

Hai tháng rồi ba tháng trôi qua, em vẫn không cho tôi gặp mặt. Nhiều lúc tôi muốn phát điên vì em, càng ngày tôi càng khao khát được gặp em. Nhớ thương “người yêu mạng” đến mức tôi thờ ơ hẳn với vợ con ở nhà. Đi làm hay về nhà tôi cũng chỉ nhanh nhanh chóng chóng ôm lấy cái máy tính, chờ tin nhắn của em. Nhiều hôm vợ tôi dọn cơm, ngồi đợi tôi cả buổi tối tôi cũng chẳng buồn đoái hoài. Tôi cũng chẳng thiết tha chơi đùa gì với con như trước nữa.

Rồi một ngày khi tôi héo hắt vì nhớ em thì tôi nhận được tin nhắn của em, hẹn gặp tôi ở một quán cà phê ngay gần công ty tôi.

Mừng như bắt được vàng, tôi diện bộ cánh bảnh bao rồi ra quán cà phê ngồi chờ em trước giờ hẹn cả tiếng đồng hồ. Sốt ruột, nhấp nhổm mãi rồi em cũng tới, quần trắng, áo sơ mi hồng như em tả trong chát. Tôi vội vàng đứng lên để ra đón em nhưng đến gần, khi em bỏ cái mũ đội đầu ra, tôi muốn ngã ngửa bởi đó chính là vợ tôi.

Thì ra biết chồng trăng hoa, vợ tôi đã lập nick ảo và chủ động “đong đưa” để rồi tôi rơi vào chính “bẫy tình” của vợ mình. Bẽ bàng, tôi cúi gằm mặt xuống đất, không dám nhìn vợ, chỉ dám lí nhí nói câu xin lỗi.

Chẳng nói một lời nào, vợ tôi quay lưng bước đi…