Trò chẳng nghe gì!

Thầy giáo hỏi học trò:
– Ai đã vẽ bậy lên bàn của tôi thậm chí còn làm thủng nó?
– (Cả lớp im lặng)
– Thầy giáo lớn giọng hỏi đầy vẻ nghi ám: Nào Tịt, em có biết không?
– Dạ thưa, em ngồi ở cuối lớp nên chẳng nghe thấy gì ạ.
– Em có chắc chắn không? Thôi được, tôi sẽ kiểm tra điều này. Bây giờ em hãy thử hỏi tôi một câu nào đó, xem tôi có nghe thấy gì không?
– Dạ vâng, xin thầy hãy nói xem, hôm qua ai là người hôn chị gái em ở dưới gốc cây bàng sau trường?
– Tịt, em nói rất đúng. Thầy chẳng nghe thấy em hỏi gì cả.

 
truyen cuoi hoc tro

 

truyện cười học trò

 

truyện cười học trò

 

truyen cuoi

 

truyen tranh cuoi

 

truyen cuoi hoc duong

 

troll che

 

truyen cuoi hoc tro

 

truyen cuoi hoc tro

 

truyện cười học trò
 
Truyện tranh cười tuổi học trò-Phản ứng khi bị gọi lên bảng
truyen cuoi tuoi hoc tro

 

truyen cuoi tuoi hoc tro

 

truyện cười tuổi học trò

 

truyện cười tuổi học trò

 

truyện tranh cười

 

truyện cười

 

truyện cười học đường

 

troll chế

 

truyen cuoi tuoi hoc tro

 

truyen cuoi tuoi hoc tro

 

truyện cười tuổi học trò

 

truyện cười tuổi học trò

Hãy nhớ lại tuổi thơ và xem tuổi học trò mình thuộc thể loại học sinh nào nha? Cmt để mn biết tuổi thơ dữ dội của bạn :))

Trẻ em cấm đọc

Ngoài tiền thưởng, cúp thạch cao mạ vàng trắng chàng còn giành luôn nhiều giải tài trợ và quan trọng hơn là sự ái mộ của hầu hết khán giả khả ái. Tử khoái lắm nhưng chàng không quên những ngày gian khổ của mình, chàng đi về phía bãi sông Hồng, tụt bỏ quần, áo giày… chỉ cầm theo cái khăn mặt và gói xà phòng.

Đang ôn nghèo một cách khoái chí, chàng chợt nghe thấy tiếng cười nói ríu rít. Ba cô gái trẻ trốn phố ra đây bơi lội. Chàng bối rối nhưng theo bản năng xa xưa, chàng lấy cát bôi kín thân mình rồi đứng im như tượng trên bờ.

Ba cô gái trẻ chạy đến, ngó truớc ngó sau bức tượng rất kỳ thú. Một cô mạnh bạo tiến lên, xoa xuýt.

– Tượng ai làm đẹp thế, lại bỏ đi. Phí của giời..

Chử Đồng Tử thấy nhọt khắp người, chàng đánh rơi cái khăn.

– Hí.. tớ bắt được cái khăn – cô bạo dạn la lên.

– Làm thế nào mà lại tòi khăn ra thế – hai cô còn lại tò mò.

– Ấy cứ xoa xoa là được.

Cô thứ hai tiến đến, xoa xoa bức tượng. Vì cô muốn có quà to hơn bạn lên hai bàn tay cứ thoăn thoắt trên người chàng. Bức tượng không chịu nổi, lẩy bẩy đánh rơi gói xà phòng . chính hiệu.

– Ra r..ồ…ồ..i.. có thế chứ!

– Được rồi, đến tớ – Cô gái thứ ba háo hức.

Cô day, cô xoa bức tượng hồi lâu. Tử như muốn nhũn người ra, nhưng vì không còn gì để rơi, chàng đành cố chịu đựng…

– Sao lâu ra thế, hay là hỏng rồi nhỉ – cô gái trẻ thắc mắc.

Chợt cô để ý thấy nhô ra cái cần cong cong. Cô cầm vào đó xoay, day, giựt một hồi… Ra r..ồ…ồ..i… Hai cô bạn xúm lại xem rồi bữu môi:

– Tưởng gì, được mỗi tý dầu gội mà cũng kêu!

Cảm xúc đầu đời

Sau khi đọc hết, bạn hãy thử đọc lại đoạn “Mình tò mò, tay sờ thử 2 viên bi để xem nó cứng mềm thế nào”!

Sau nhiều lần chỉ đi chơi quanh quẩn trong công viên, hôm nay anh đưa mình đến một nơi “đặc biệt”, nơi mà đứa con gái hiền lành chất phát như mình chưa bao giờ nghĩ sẽ bước chân vào đó. Nhưng thôi, cứ e ấp giữ gìn mãi cũng chả để làm gì, cứ thử một lần cho biết mùi đời.

Một nhân viên ăn mặc lịch sự đưa tụi mình vào phòng, máy lạnh đã bật sẵn, mùi nước hoa thơm nức. Mình ngơ ngác nhìn những chùm đèn, những bình hoa sang trọng, rồi cả chiếc phản, à không, chiếc giường thì đúng hơn, trải thảm mịn như nhung.. tất cả đều rất lạ lẫm với một cô bé nhà quê. Sự sang trọng khiến mình vừa bỡ ngỡ vừa hồi hộp, khấp khởi chờ đợi một sự trải nghiệm thú vị cùng anh sắp diễn ra.

Anh hiểu sự lúng túng của mình, cái lúng túng của một cô gái nhà lành lần đầu tiên bước vào chốn ăn chơi. Anh cười vẻ bí hiểm và an ủi mình đừng quá lo lắng, vì đây là lần đầu tiên mình chưa quen, nên mọi thứ hãy cứ để anh tự chủ động.

Anh lấy bao đeo một cách rất lẹ làng, tỏ rõ sự dày dạn kinh nghiệm của một người từng trải. Mình không ghen tị vì chuyện đó, mà trái lại anh càng từng trải thì càng giúp mình có được trải nghiệm thú vị.

Mình tò mò, hai tay sờ thử hai viên bi để xem nó cứng mềm thế nào, vì đã bao giờ mình được đụng vào nó đâu, thậm chí còn chưa một lần nhìn tận mắt. Anh lại cười, không biết là cười giễu cợt hay là điệu cười thương hại một cô gái quê mùa. Thôi kệ, mình chả thèm nghịch nữa, mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.

Bản tính tò mò lại nổi nên, mình không thể cưỡng lại. Anh vừa dơ cần ra là mình vồ ngay lấy xem thử. Ôi cái cái cần vừa to vừa dài thẳng đuột thế này thì xoay sở như thế nào nhỉ? Mình sờ cái cần cứng đét vừa nghĩ như sắt chợt nghĩ dại: chẳng may anh đâm nhầm một cái thì chắc là đau lắm. Nghĩ rồi tự mình cười khúc khích, anh đâu phải lần đầu đâu mà tự dưng mình lại nghĩ ngố thế cơ chứ?

Vuốt ve cây gậy một hồi lâu rồi mình để cho anh tự do thể hiện. Anh thò ra thụt vào mấy lần rồi chọc nhè nhẹ ra vẻ kinh nghiệm lắm, mình hồi hộp dõi theo và chờ đợi đến màn hấp dẫn hơn. Có vẻ như anh muốn đùa cợt mình hay sao mà chưa muốn cho ngay vào lỗ.

Mình thì sốt ruột, anh thì lại càng như muốn kéo dài thời gian với vẻ đầy khiêu khích. Cứ chọc nhẹ một cái rồi lại xoa xoa, day day cái đầu gậy, rồi lại cúi xuống nheo mắt nhòm, rồi lại khom khom người chọc nhẹ một cái nữa…

Cứ nhè nhẹ mãi thế này thì chả có gì thú vị cả, mình nghĩ ngợi vậy! Như hiểu được sự sốt ruột của mình, bất thình lình anh chọc một phát rõ mạnh khiến mình giật thót. Mình như muốn hét lên vì sung sướng: trúng rồi, vào rồi anh ơi, giỏi lắm anh yêu ạ!

Được sự động viên, anh hứng thú chọc liền tù tì mấy phát, phát nào cũng chính xác vào lỗ. Xong cao trào, anh ngồi giải lao với vẻ rất mãn nguyện và hãnh diện.

Mình sung sướng lắm nhưng chỉ biết nghịch bi và chơi với cái cần dễ thương để chờ đợi anh tiếp tục thể thêm một hiệp nữa…

Lần đầu chưa quen, tuy không cảm nhận được nhiều nhưng thấy anh thỏa mãn là mình vui rồi. Có lẽ từ giờ mình sẽ đến đây cùng anh thường xuyên hơn, luyện nhiều hơn để bắt nhịp cùng anh, chắc là môn bi-a này cũng không khó chơi lắm!

Đi “phố đèn đỏ” để trả thù gã hàng xóm

Chỉ vì chuyện hai con gà “tình tự” với nhau mà hàng xóm phải nghĩ mưu hèn kế bẩn thế này đây. Nghe nói chuyện xảy ra ở Thái Lan, nhưng nhà văn Lê Tự đã đổi tên nhân vật “thuần Việt” cho dễ hiểu.

Đi "phố đèn đỏ" để trả thù gã hàng xóm - 1

Khu phố đèn đỏ Bangkok, Thái Lan – Ảnh: Getty Images (ảnh minh họa)

Hắn điên tiết với thằng hàng xóm lắm rồi, thằng Phèo. Đêm nằm mở mắt thao láo, hắn không sao ngủ được vì nghĩ mãi không ra kế trả thù. Thằng Phèo quá đáng quá thể, không coi tình nghĩa ra gì, tắt lửa tối đèn có nhau mà nó cũng chẳng cần. Bao nhiêu năm nay hắn đã phải ngậm kẹo gừng để nén cơn điên vì thằng hàng xóm chết tiệt.

Lần mới đây nhất, hôm chủ nhật, con gà trống nhà hắn sang đè con gài mái nhà thằng Phèo, thế là nó tương cho hòn gạch vào giữa lưng, con gà trống giãy đàng đạch. Hắn sang yêu cầu thằng Phèo bồi thường thiệt hại, thế mà nó nhơn nhơn trả lời: “Cho chết kẻ hiếp dâm. Con gà trống nhà ông nhiều lần hiếp con gà mãi nhà tôi rồi, án tử hình là còn nhẹ”.

Con giun xéo lắm cũng quằn, phải vùng lên thôi, phải cho thằng hàng xóm khốn nạn này một bài học nhớ đời. Bài gì đây? À đúng rồi, hắn đã nghĩ ra một chiêu độc. Chiêu này thì thằng Phèo chết nhục nhã, cả họ hàng hang hốc cũng nhục với xóm làng.

Hắn lên thị trấn, vào nhà hát cải lương thuê chuyên gia hóa trang giống hệt thằng hàng xóm. Hắn cầm ảnh thằng Phèo cho chuyên gia làm mẫu. Trong túi hắn còn thủ sẵn một cái giấy giả mang tên thằng Phèo. Hóa trang xong, hắn liền phóng đến khu đèn đỏ, vào một phòng mờ mờ mua dâm.

Hắn cố tình đi đi lại lại trước khu nhạy cảm này cho nhiều người nhìn thấy, hắn mong gặp được ai đó trong xóm thì hay. Phải công nhận vị chuyên gia hóa trang này thuộc diện đẳng cấp, vẽ mặt hắn giống hệt mặt thằng Phèo, giống đến nỗi khi soi gương hắn giật mình vì tưởng thằng hàng xóm đứng trước mặt.

Có vẻ như đã có nhiều người nhìn thấy hắn rồi thì phải. Khu đèn đỏ này có nhiều em đẹp thảo nào bọn thanh niên trong xóm cũng hay léng phéng lên đây. Hắn thấy thú vị với chiêu độc do mình nghĩ ra.

Đưa cái giấy giả mang tên Phèo cho bảo vệ, hắn bước vào phòng ánh sáng lờ mờ. Một ả diêm dúa, thơm thơm bước ra, thỏa thuận xong giá cả cô ta yêu cầu hắn phải đi rửa mặt thì mới cho hành sự, cô ta sợ mầu vôi ve dây sang mặt mình. Hắn vội vã vào rủa sạch mặt mũi, bóc hết lớp keo hóa trang. Thế là hắn lại là hắn.

Đang ôm ấp cô gái trên giường, chưa kịp làm ăn gì thì bỗng nhiên có tiếng đạp cửa thình thịch, cửa phòng bung ra, mụ vợ thằng hàng xóm xuất hiện, hai tay chống nạnh, soi mói:

– Thằng Phèo đâu rồi, chết tiệt nhà mày, dám đi chơi gái à? Chê vợ già hả, ở đâu thì chui ra ngay… Bà thì giết sống.

Mụ ta túm tóc hắn lôi ra ngoài, vẫn trần như nhộng. Nhìn rõ mặt hắn, mụ vợ thằng hàng xóm thở phào:

– Đẹp mặt chưa? Thế mà có người mách rằng chồng tao vào đây chơi gái, may quá hóa ra là mày à?

Hắn sợ tái mào, không ngờ bị phản đòn nặng quá. Hắn chắp tay lạy mụ vợ thằng hàng xóm xin tha tội:

– Bà ơi, xin bà đừng nói gì với mụ vợ tôi nhá, nó xé xác tôi thành nghìn mảnh. Tôi xin hậu tạ bà.

Hắn móc túi đưa hết cho mụ vợ thằng hàng xóm, may mà nó cầm cho. Mụ cười hềnh hệch, cất tiền vào túi, quát:

– Về nhà ăn cơm nguội ngay!

Chú rễ điều tra trinh tiết

Sau đúng 1 tuần chinh phục, tôi đã được nàng cho ngửi mồm một phát, thành công ngoài mong đợi. Nàng là ai mà nhận lời yêu tôi nhanh thế nhỉ? Tính chi li ra thì tình phí mới có mấy triệu bọ, mời nàng mấy bữa cơm bụi, xem mấy buổi xi nê, ăn dăm que kem… thế mà đã chinh phục được trái tim tươi trẻ, đập thình thịch, tràn đầy máu tươi hồng rồi. Liệu có phải nàng thuộc diện dễ dãi quá chăng?

Nàng là ai, là gái quê hay dân phố, bây giờ gái phố gái quê cứ lẫn lộn với nhau chả biết thế nào mà lần. Ngày xưa gái phố mặc quần bò hở rốn ra, nhìn là biết ngay. Còn bây giờ hả, gái quê gái phố gì gì cũng mặc quần rách tướp xơ mướp từ đùi xuống đầu gối, áo trễ xuống quá giữa ngực, khoe hàng họ như bưởi Năm Roi, chả biết thế nào mà phân biệt. Hỏi nàng ư, vô ích thôi, gái bây giờ nói dối còn hơn Cuội, tên là Chuột thì khai là Hồng, quê ở Đồng thì khai ở Phố, bố đi cày thì bảo bố làm chủ tịch xã…Nói chung là không tin được.

Nói vậy nhưng nhiều khi cứ thấy lăn tăn thế nào ấy nhỉ? Các cụ đã bảo “cái nết đánh chết cái đẹp” cơ mà, còn mình thì lại cứ khăng khăng cho rằng “cái đẹp đè bẹp cái nết” liệu có đúng không? Mới có mấy tuần cưa cẩm mà em đã cho ngửi mồm rồi, liệu đòi cái kia thì nàng có cho không nhỉ?

Sau một chầu thết đãi nàng bún chả, tôi gạ gẫm rủ rê nàng vào nhà nghỉ thử xem hàng họ thế nào. Nếu nàng là con nhà lành thì cưới liền tay.

– Không được đâu nha, cái ấy em chỉ cho phép kiểm tra trong đêm động phòng tân hôn thôi, quý lắm đấy, gần nghìn lượng của em.

Trời đất quỷ thần ơi, câu này nghe sao quen quá, giọng điệu của nàng khẳng định mình là gái nhà lành rồi. Nàng nói mà mắt chớp chớp như thể búp bê, khó tin quá nhể. Không được tin người, các cụ đã dặn kỹ, nhất là gái thì cấm được tin một cách tuyệt đối, phải kiểm tra. Làm thế nào kiểm tra được nàng còn trinh tiết hay không chứ? Vớ vẩn nó bắt đền bắt vạ thì toi đặc.

Mấy ngày liền suy nghĩ, tìm người tư vấn nhưng chẳng nghĩ ra cách gì, kiểm tra trinh tiết chỉ có bác sĩ mới đáng tin cậy nhất. Tôi đề nghị nàng ra bác sĩ kiểm tra cho ăn chắc. Nàng ra điều kiện:

– Anh phải đặt cược cho em 100 triệu đồng. Nếu bác sĩ bảo em còn trinh tiết thì anh phải cưới em làm vợ. Nếu không cưới em thì anh sẽ mất 100 triệu này.

Tôi đồng ý liền. Đơn giản quá. Nếu nàng còn trinh tiết thì không còn gì để tôi phải lăn tăn nữa. Tôi đưa cho nàng 100 triệu đồng như thỏa thuận rồi lấy xe đưa nàng tới bệnh viên Phụ sản thành phố. Ngồi chờ nàng vào khám, tôi tự thưởng cho mình mấy lon bia với đậu phộng tươi luộc nóng hổi, đời thật lên tiên.

Một tiếng đồng hồ trôi qua, nàng chạy ra hớn hở đưa cho tôi xem tờ giấy chứng nhận của bác sĩ: “trinh vẫn còn nguyên”. Tôi sung sướng nhấc bổng nàng lên quay mấy vòng giữa ngã tư đường phố như một thằng điên, niềm vui quá lớn đến quá bất ngờ. Nàng đúng là con nhà lành, tuổi băm rồi mà vẫn còn giữ được cái ngàn vàng quý giá kia.

Lễ cưới chúng tôi diễn ra trong không khí ấm nồng hạnh phúc, họ hàng 2 bên hỷ hả quây quần. Đêm tân hôn, trước khi động phòng tôi đề nghị nàng trả lại gói tiền đặt cược. Nàng vui vẻ đưa cho tôi, tuy nhiên đếm đi đếm chỉ còn 70 triệu, mất 30 triệu đồng. Khi tôi định đếm một lần nữa thì nàng ngăn lại, bảo:

– Không phải đếm lại đâu, hôm ấy em đã cho ông bác sĩ 30 triệu rồi!

Tổ sư cha cái củ khoai (18+)

Đêm tân hôn, tôi sốt ruột cởi phăng bộ đồ, thân thể tôi trắng nõn nà thế chàng vẫn nằm trơ ra?!

Tôi là con gái một gia đình gia giáo. Thế có nghĩa là các cụ sinh thành đều thông thạo về phương diện giáo dục con cái theo tư tưởng nho nhe, ấy là “công dung ngôn hạnh”.

Và chính tôi, sau 18 năm ra đời và phát triển, thấy mình cũng hơi bị tuyệt vời, một cô gái chân chính là chính, chân phụ ít thôi. Tôi tự chấm điểm mình 9/10, một chỉ số khá cao.

Đàn ông bắt đầu bu xung quanh tôi, khi tôi tập tọng biết yêu, hình như từ năm mới 16 tuổi. Làm thế nào để đuổi được lũ ruồi nhặng suốt ngày bu quanh bây giờ?

Bố tôi quyết định nuôi 2 con chó, một con mầu đen, một con mầu vàng. Hai con chó này suốt ngày nằm sát cổng, thấy người lạ chúng chỉ cần ngóc cổ lên nhìn là đã thu mất vía của những ai có ý định không trong sáng.

Bố tôi nói, hai con chó này được đào tạo bài bản, trình độ cao ra phết đấy. Kinh chưa?

Còn trong thời gian tôi ra đường ư? Mẹ tôi đã thuê một mụ phù thủy đai đen đi kèm, mụ chỉ cần phất tay áo một phát là một kẻ si tình té vập mặt xuống đường như bỡn. Kinh chưa?

Chạm ngưỡng 18 tuổi, bậc sinh thành quyết định cho tôi được tự do yêu. Tuy nhiên phẩm hạnh phải giữ gìn như sách đã dạy. Đặc biệt khoản “ăn kem trước cổng” thì cấm tiệt. Đây là một thử thách.

Làm sao bây giờ, cầm phẩm chất gì ở người chồng tương lai, tôi phải dò hỏi mấy con bạn thân đã có chồng. Chúng đồng thanh bảo:

– Quan trọng nhất là sức khỏe, đàn ông mà yếu thì coi như toi, chàng phải luôn mang theo mình một tinh thần chiến đấu, muốn có được điều ấy thì cái ấy của chàng phải luôn sẵn sàng…

Nghe chúng nói nói mà tôi chóng hết cả mặt, kinh quá, toàn khái niệm mới mà tôi chưa hề nghe lần nào. Bao nhiêu năm bậc sinh thành toàn dạy chào hỏi, chắp tay xin phép, nhai không được há mồm ra nhỡ ruồi bao vào… Bây giờ tiếp thu mấy khái niệm thấy khó quá như thể học triết.

Tôi quyết định đầu tư thêm một chầu bún vịt chiêu đãi mấy con bạn đã có chồng (trong đó 2 đứa đã bỏ chồng) đề chúng nó nói thêm cho cụ thể. Kết luận rút ra là: “to dài và nóng”. Thế là yên tâm.

Tôi chấp nhận lời hẹn đi chơi tối với chàng sau 3 tháng trời thử thách. Đàn ông không sợ chó cắn, không sợ phân… là đạt tiêu chuẩn toàn diện.

Vấn đề còn lại cần kiểm tra phần sức mạnh đàn ông nữa thôi.

Chúng tôi ra bờ đê ngồi hóng mát, chờ trăng lên. Ngồi bờ sông nói tỏ tình thì còn gì đẹp hơn thế nữa. Chàng bỏ ra 5 kg hạt hướng dương, ăn hết chỗ này sẽ phân định. Ánh trăng khuya tỏa vàng một vùng, lãng mạn làm sao, yêu thương làm sao. Tôi ngây ngất tình.

Tới thời điểm thích hợp, tôi cố tình ngồi sát vào chàng, còn chàng thì quàng tay qua vai tôi. Tôi chợt thấy một vật gì dài dài, cứng cứng và hơi nóng chạm vào người tôi.

Quyết liền! Anh yêu ơi, em yêu anh, yêu anh mãi mãi…

Tôi chủ động hôn chàng. Kế hoạch tổ chức đàm cưới được bàn thảo tắp lự.

Đêm tân hôn, tôi hồi hộp chờ đợi một sự bùng nổ, thế là trọng vẹn, tôi giữ tiết trinh cho tới ngày cưới cho chàng.

Một giờ trôi qua chàng vẫn không động chạm gì, tôi sốt ruột cởi phăng quần áo, thân thể tôi trắng nõn nà, chàng vẫn nằm trơ ra. Ô hay sao thế nhỉ?

Không còn chịu hơn được nữa, tôi mới hỏi chàng:

– Hôm ngồi ở bờ sông em thấy anh có cái gì dài dài nong nóng và cưng cứng cơ mà… Đâu rồi?

Chàng trả lời rằng:

– Hôm ấy anh đút túi quần của khoai nướng, định ăn hết hạt hướng dương thì mời em đấy mà.

Cả đêm tôi gục đầu vào gối khóc hết nước mắt, mờ sáng không chịu được, tôi ra ngoài hiên ngửa mặt lên trời chửi:

– Tổ sư cha cái củ khoai nướng!

Mất trinh khi nào?

Bây giờ chẳng nhớ bị mất trinh khi nào, hình như cái lần thằng bắt ếch ở đầm làng đè mình ra thì phải.

1. Mình nhận lời yêu, tâm hồn trĩu nặng như đeo đá. Bao nhiều lần nhận lời yêu nhẹ như lông hồng, qua rồi cái thời nông nổi. Bao nhiêu gã trai đã lừa bởi chữ yêu, ừ thì cho chúng mày lừa, được mấy choác. Lần này thì khác nhé, con bé nhà quê ơi, mày đã băm mấy nhát rồi, khóe mắt xuất hiện một lằn nhăn. Về quê đã phải nghe bài ca quen thuộc của mẹ già: “Ế đến nơi rồi con ơi, đừng làm bà tổ cô trong nhà này nhé. Cấm chỉ!”.

2. Vậy là mình đã đúng, nhận yêu lần cuối cần phải thận trọng. Trượt đợt này coi như ế chồng vĩnh viễn, những thằng khờ chết tiệt đâu hết rồi không biết, thằng yêu mình có lẽ còn sót lại từ thời tiền sử. Lạ nhỉ, hình như Thánh, Phật giúp đỡ hay sao mà thằng gà mờ đẹp trai thế này lại yêu mình chứ! Kiếp trước chắc các cụ hay cứu người nguy nan? Chuyến này thì các bác các mợ cứ là lác mắt ra nhá, gái già mấy nhát băm lấy chồng hoàng tráng, bão sắp về quê rồi, bọn đàn em sắp ngất hết rồi. Các em ơi đừng có ngất, đời người đàn bà lạ lắm… Hãy chờ đi, số phận không bị hẩm đâu.

3. Sắp tới ngày cưới. Chết tiệt thật, thằng người yêu lại tò mò rằng thì “em còn trinh không” mới bỏ mẹ chứ. Giời ạ, sao thời đại tên lửa vượt đại châu từ Nga bay sang Mỹ mấy có mấy phút đồng hồ mà nó lại quan trọng cái trinh đàn bà làm gì chứ? Chết mình rồi, bây giờ cũng chẳng nhớ bị mất trinh khi nào. Hình như cái lần thằng bắt ếch ở đầm làng đè mình ra thì phải. Hồi đó mới mười mấy tuổi, cứ nghĩ cái trinh chẳng giá trị gì, bây giờ biết bán được mấy cây vàng mới tiếc chứ. Phụ mẫu cho cả một đống tiền thì lại đem vứt đi, đãi thằng bắt ếch, ngu hơn chó!

4. Đến ngày cưới rồi. Giờ thoát ế chồng sắp điểm. Chết thật rồi. Đi vá trinh thì nó bảo rỗng như hang cua, không vá được nữa, nhục thế là cùng. Thôi đành cầu cứu mẹ vậy. Mẹ là thiên thần của đời con, mẹ đã cứu con bao nhiêu lần thoát hiểm, lần này liệu có cứu được con không, quả cuối cùng con nhờ đấy. Mẹ điện lên: “Yên tâm đi, mẹ có cách”.

5. Đêm tân hôn mẹ đưa cho mình lọ mực đỏ, bảo: “Động phòng thì đổ lọ mực này xuống tấm vải trắng dưới mông!”.

Mình làm như lời mẹ dặn. Xong việc, gã chồng bật đèn lên. Chết rồi sao lại xanh lè thế này. Mẹ đưa nhầm lọ mực xanh rồi, chết con rồi mẹ ơi. May mình nhanh trí, vội gào lên thảm thiết:

– Anh ơi là anh. Anh dập mạnh quá làm vỡ mật em rồi… Thấy không, xanh lè à…

Gã chồng sợ tái mặt, ôm lấy mình an ủi:

-Thương, anh thương nào… Lần sau anh sẽ khẽ thôi…

Thế là mình thoát hiểm!