Category Archives: Tâm sự

Tâm sự thầm kín. Nơi chia sẻ niềm vui, nổi buồn của thanh niên Việt nam.

Không còn tự tin sau khi đánh mất đời con gái

Sau khi có được tôi, anh tỏ ra lạnh nhạt. Anh bảo có lỗi với người yêu của mình, lỗi là do tôi. Tôi rất hụt hẫng, vừa đánh mất đời con gái, vừa mang tiếng lỗi do mình.

Cuộc sống tôi lặng lẽ trôi đi trong vô vàn nỗi đau. Nó bắt đầu từ khi tôi 12 tuổi, đến nay cũng gần 16 năm. Thời gian thấm thoát trôi qua, ấy vậy mà cuộc sống vẫn không có gì thay đổi, vẫn ưu tư, buồn phiền và tuyệt vọng.

12 tuổi, cái tuổi mà bạn bè hồn nhiên, vô tư thì tôi lại bắt đầu muốn tìm sự giải thoát cho bản thân. Học xong lớp 9, tôi xa nhà, sống cuộc sống tự lập với nỗi nhớ nhà khôn nguôi. Từ lúc ấy tôi không người thân, không bạn bè bên cạnh và bắt đầu nếm trải bao nhiêu đau khổ mà cuộc đời trao tặng từ tình cảm con người đến tình yêu trai gái. Ấy vậy mà tôi vẫn vượt qua vì chỉ muốn tròn bổn phận hai tiếng làm con. Trong suốt thời gian mười mấy năm, cuộc sống của tôi đầy nỗi đau, nước mắt và sự khổ sở không sao kể hết.

Tôi xin bỏ qua những thăng trầm trong cuộc sống vì từ lúc bước ra đời, chưa có một ngày nào là ngày vui của tôi. Tôi chỉ nói sơ lược về chuyện tình cảm. Thời còn học cấp 2, tôi đã có nhiều chàng trai theo đuổi. Tôi không phải là một người con gái có sắc đẹp kiêu sa nhưng luôn tự tin. Ở tuổi còn quá thơ ngây trong tình yêu, tôi đã làm cho nhiều chàng trai buồn vì không thể đáp lại tình cảm của họ dù có cố gắng. Người ta thường nói tình yêu không thể miễn cưỡng.

Năm 2013 trong một khóa học, tôi đã yêu một người lớn tuổi hơn tôi rất nhiều. Đó là mối tình đầu của tôi. Xét vẻ bên ngoài lẫn địa vị, người ấy đều thua kém những người con trai khác tôi từng quen biết. Ấy vậy mà tôi lại yêu, yêu chân thành. Người ấy cũng yêu tôi. Với sự chững chạc hiểu biết, người ấy làm tôi ngày càng say mê. Tình yêu rất đẹp ấy lại có một sự ngăn cản vô hình. Biết là yêu nhiều nhưng không thể đến với nhau, không thể cùng nhau đi suốt quãng đời còn lại. Lần đầu tôi biết đau khổ vì yêu.

Tôi quyết định không gặp người ấy bằng chuyến đi làm xa. Một mình bước vào một môi trường làm việc mới với biết bao ngỡ ngàng, tôi gặp một người con trai khác. Anh đã tâm sự với tôi về chuyện tình đầy thăng trầm của mình. Tôi không biết câu chuyện có thật không nhưng rất tin anh. Chuyện tình của anh không giống tôi nhưng khi nghe xong, lòng tôi đầy thương cảm. Giờ anh đang có người yêu. Anh nói chính xác hơn thì đó là ơn nghĩa. Người con gái đó rất tốt, tôi cũng hy vọng anh sẽ thương cô ấy bằng một tình yêu thật sự hơn là lòng biết ơn.

Tôi thuộc típ người cổ điển nên trong chuyện trai gái luôn biết giữ chừng mực. Vậy mà không hiểu sao, sau khi nghe xong câu chuyện của anh, tôi thương cảm vô cùng, từ đó tôi và anh đã đi quá xa so với tình bạn. Tôi đã luôn giữ sự trong trắng của đời con gái suốt hai mươi mấy năm qua để dành tất cả cho chồng, cho người mà tôi yêu. Vậy mà tôi đã trao cho anh không một chút ngần ngại, không một chút đắn đo.

Sau khi có được tôi, anh tỏ ra lạnh nhạt. Anh bảo có lỗi với người yêu của mình. Anh còn nói chuyện này lỗi là do tôi. Tôi rất hụt hẫng, vừa đánh mất đời con gái, vừa mang tiếng lỗi do mình. Tâm trạng lúc đó thật khó diễn tả, có miệng mà không nói được lời nào. Một quyết định sai không thể nào sửa được. Không biết phải làm gì, tôi gọi điện tâm sự mọi chuyện với người xưa.

Người ấy không hề trách cứ lời nào, ngược lại còn rất thông cảm, động viên, an ủi tôi. Tình yêu của người ấy làm tôi cảm thấy hổ thẹn vô cùng. Thà rằng người ấy trách móc tôi còn dễ chịu hơn. Người ấy nói mọi lỗi lầm của tôi xuất phát từ sự kiêu hãnh, sự tự tin. Đây là bài học đắt giá dành cho tôi. Suốt mấy ngày liền, tôi buồn bã, suy nghĩ và khóc rất nhiều nhưng anh vẫn thờ ơ. Tôi cứ nghĩ anh sẽ coi trọng sự trong trắng mà tôi đã không ngại trao tặng bằng tất cả tấm lòng. Nhưng không, mọi chuyện đều đi ngược lại.

Tôi cũng đã thông suốt tư tưởng, không thể sống mãi trong nỗi buồn này được, chỉ tự làm khổ bản thân mình. Một món quà vật chất khi trao tay còn có thể nhận lại, một ơn nghĩa khi cho đi cũng có thể được đền đáp, nhưng đời con gái khi trao rồi thì đành cam chịu.

“Anh à, ừ thì anh cứ nghĩ đó là lỗi do em. Dù sao em cũng là người có lỗi trong chuyện này. Lỗi vì em quá tin lời anh nói, vì em quá nhẹ dạ. Lỗi vì em đặt lòng thương không đúng chỗ và nhiều lỗi khác nữa. Nhưng anh à, đây không phải là sự kiêu hãnh. Khi trao cho anh, trong em chỉ có suy nghĩ vì em biết thế nào là đau vì tình nên em chỉ muốn anh được vui. Suy nghĩ của em quá trẻ con phải không anh? Nên anh mới bảo lỗi là do em. Em đã trách anh rất nhiều. Giờ em không trách anh hay đổ lỗi cho anh nữa, dù sao cũng là do em tự nguyện. Khi đã tự nguyện thì không nên trách ai, là do nơi mình thôi.

Thật lòng, em vẫn mong anh và cô bạn ấy sống hạnh phúc bên nhau, riêng em vốn dĩ đã bất hạnh từ nhỏ nên giờ chịu thêm cũng không sao. Em chấp nhận nhận mọi nỗi đau về mình để người khác hạnh phúc còn hơn mình hạnh phúc mà người khác đau khổ. Nếu người khác đau khổ vì em thì em cũng chẳng vui sướng được. Anh hãy yên tâm mà sống hạnh phúc, yên tâm bước những bước đi mà anh đã chọn, em không làm khó anh đâu”.

Đây là một bài học quá đắt giá, tôi sẽ không bao giờ quên được. Tôi sẽ cố gắng bước tiếp quãng đời còn lại dù không biết sẽ ra sao khi đời còn quá dài mà tôi không thể đồng hành cùng ai. Cũng khó mà tự tin để xây dựng một gia đình. Nếu có ai đó muốn chia sẻ và bước đi cùng tôi, tôi sẽ nói thật mọi chuyện vì tôi không thích sống lừa dối và che đậy lỗi lầm của mình. Tôi không còn tự tin.

Có lẽ bạn đọc cũng khó có thể chấp nhận suy nghĩ và hành động nêu trên của tôi. Nhưng tôi vẫn mong có những ý kiến và nhận xét của các bạn để tôi có thể nhìn lại mình.

Phái đẹp muốn gì trong khi sex với bạn tình?

Phụ nữ sẽ rất hào hứng nếu tình dục mang một chút táo bạo và hoang dại, thậm chí một chút thô bạo trên giường. 

1. Hoàn toàn cởi mở

Theo Herbeauty, mọi phụ nữ đều muốn thổ lộ những mong ước thầm kín của mình về chuyện phòng the với bạn tình, nhưng không phải ai cũng được nàng tin tưởng để nói ra bí mật đó. Vì vậy, phái mạnh phải hoàn toàn cởi mở trên giường. Đàn ông càng thể hiện khao khát dục vọng một cách cởi mở, phụ nữ càng dễ thổ lộ mong ước thầm kín của họ hơn.

diendanbaclieu-96049-quan-he-t-7376-1398

Ảnh minh họa: Womenshealth.

2. Luôn lắng nghe

Phụ nữ luôn mong muốn người đàn ông lắng nghe mình, ngay cả khi ở trên giường. Hiển nhiên phái yếu biết rõ những gì làm họ thích thú trong “chuyện ấy”. Để làm cho nàng thỏa mãn, đàn ông nên lắng nghe và chiều theo sở thích riêng của cô ấy nhiều hơn. Nàng sẽ đánh giá cao những nỗ lực của bạn.

3. Đam mê cuồng nhiệt

Mọi phụ nữ đều mơ về những điều lãng mạn với hoa, nến và những lời nói ngọt ngào. Tuy nhiên đàn ông cũng đừng quên thể hiện niềm đam mê mãnh liệt trong tình yêu. Đôi khi cách tốt nhất để làm thỏa mãn một người phụ nữ là ghì chặt lấy nàng, hôn thật cuồng nhiệt mà không cần phải giải thích về niềm đam mê cuồng dại đối với nàng.

4. Một chút ‘thô bạo’

Phụ nữ sẽ rất hào hứng nếu tình dục mang một chút táo bạo và “hoang dại”. Thậm chí một chút thô bạo trên giường có thể làm nên điều kỳ diệu cho đời sống lứa đôi. Đương nhiên, phái yếu không muốn người đàn ông của mình lúc nào cũng thô bạo, song thỉnh thoảng nàng muốn bạn tình được tự do “tung hoành” để khám phá những khát khao dục vọng thầm kín nhất của cô ấy.

5. Chú trọng toàn bộ cơ thể

Khi cố gắng làm đối tác của mình hưng phấn, đàn ông thường mắc sai lầm là chỉ chú ý đến một vài vùng nhạy cảm trên cơ thể nàng. Thực tế phụ nữ không muốn đối tác của họ chỉ tập trung vào những vùng quen thuộc. Hãy khám phá toàn bộ cơ thể phái đẹp thay vì chỉ để ý một vài bộ phận quan trọng.

6. “Yêu” bằng miệng lâu hơn

Thật đáng tiếc vì rất nhiều đàn ông “yêu” bằng miệng không đủ lâu để làm thỏa mãn đối tác của họ, hoặc thậm chí không làm điều đó. Đàn ông nghĩ rằng không có vấn đề gì nhưng thực tế đó là một thiếu sót lớn. Phái nam muốn được thỏa mãn bản thân bằng “oral sex”, nhưng không phải lúc nào họ cũng đáp lại phụ nữ một cách hào phóng. Trong khi phụ nữ luôn mong muốn đàn ông chủ động khám phá sở thích trong chuyện “yêu” của nàng để cả hai cùng thăng hoa.

7. Làm chủ cuộc yêu

Phụ nữ thường muốn đàn ông “lèo lái” trên giường, nhưng đôi khi họ lại muốn là người chủ động dẫn dắt, đưa chàng “lên đỉnh”. Việc táo bạo làm chủ cuộc yêu mang lại cho phụ nữ những khoái cảm tuyệt vời. Song cũng đừng quên thường xuyên thay đổi vai trò dẫn dắt này.

8. Nói chuyện “bẩn”

Phụ nữ thích nói chuyện “bẩn”, nhưng đàn ông thường bỏ lỡ chi tiết này. Mọi cô gái đều thầm mong đối tác của mình kích thích bản năng “hư đốn” bên trong cô ấy. Đừng chỉ nói những mỹ từ ngọt ngào, hãy trung thực với những gì bạn đang nghĩ trong đầu. Phụ nữ muốn một nửa của họ thổ lộ những ham muốn tình dục một cách “chân thực” nhất và biến nó thành hiện thực trong phòng ngủ.

Chị em đừng vội thất vọng nếu đối tác không thực hiện tất cả những điều đó. Hãy trò chuyện thân mật với chàng, đừng ngần ngại thổ lộ những mong muốn thầm kín nhất của bạn. Đồng thời bạn hãy khám phá sở thích trong chuyện chăn gối của anh ấy. Sự thấu hiểu và tin tưởng lẫn nhau là yếu tố quan trọng để gia tăng hương vị cho đời sống lứa đôi.

 

Đi “phố đèn đỏ” để trả thù gã hàng xóm

Chỉ vì chuyện hai con gà “tình tự” với nhau mà hàng xóm phải nghĩ mưu hèn kế bẩn thế này đây. Nghe nói chuyện xảy ra ở Thái Lan, nhưng nhà văn Lê Tự đã đổi tên nhân vật “thuần Việt” cho dễ hiểu.

Đi "phố đèn đỏ" để trả thù gã hàng xóm - 1

Khu phố đèn đỏ Bangkok, Thái Lan – Ảnh: Getty Images (ảnh minh họa)

Hắn điên tiết với thằng hàng xóm lắm rồi, thằng Phèo. Đêm nằm mở mắt thao láo, hắn không sao ngủ được vì nghĩ mãi không ra kế trả thù. Thằng Phèo quá đáng quá thể, không coi tình nghĩa ra gì, tắt lửa tối đèn có nhau mà nó cũng chẳng cần. Bao nhiêu năm nay hắn đã phải ngậm kẹo gừng để nén cơn điên vì thằng hàng xóm chết tiệt.

Lần mới đây nhất, hôm chủ nhật, con gà trống nhà hắn sang đè con gài mái nhà thằng Phèo, thế là nó tương cho hòn gạch vào giữa lưng, con gà trống giãy đàng đạch. Hắn sang yêu cầu thằng Phèo bồi thường thiệt hại, thế mà nó nhơn nhơn trả lời: “Cho chết kẻ hiếp dâm. Con gà trống nhà ông nhiều lần hiếp con gà mãi nhà tôi rồi, án tử hình là còn nhẹ”.

Con giun xéo lắm cũng quằn, phải vùng lên thôi, phải cho thằng hàng xóm khốn nạn này một bài học nhớ đời. Bài gì đây? À đúng rồi, hắn đã nghĩ ra một chiêu độc. Chiêu này thì thằng Phèo chết nhục nhã, cả họ hàng hang hốc cũng nhục với xóm làng.

Hắn lên thị trấn, vào nhà hát cải lương thuê chuyên gia hóa trang giống hệt thằng hàng xóm. Hắn cầm ảnh thằng Phèo cho chuyên gia làm mẫu. Trong túi hắn còn thủ sẵn một cái giấy giả mang tên thằng Phèo. Hóa trang xong, hắn liền phóng đến khu đèn đỏ, vào một phòng mờ mờ mua dâm.

Hắn cố tình đi đi lại lại trước khu nhạy cảm này cho nhiều người nhìn thấy, hắn mong gặp được ai đó trong xóm thì hay. Phải công nhận vị chuyên gia hóa trang này thuộc diện đẳng cấp, vẽ mặt hắn giống hệt mặt thằng Phèo, giống đến nỗi khi soi gương hắn giật mình vì tưởng thằng hàng xóm đứng trước mặt.

Có vẻ như đã có nhiều người nhìn thấy hắn rồi thì phải. Khu đèn đỏ này có nhiều em đẹp thảo nào bọn thanh niên trong xóm cũng hay léng phéng lên đây. Hắn thấy thú vị với chiêu độc do mình nghĩ ra.

Đưa cái giấy giả mang tên Phèo cho bảo vệ, hắn bước vào phòng ánh sáng lờ mờ. Một ả diêm dúa, thơm thơm bước ra, thỏa thuận xong giá cả cô ta yêu cầu hắn phải đi rửa mặt thì mới cho hành sự, cô ta sợ mầu vôi ve dây sang mặt mình. Hắn vội vã vào rủa sạch mặt mũi, bóc hết lớp keo hóa trang. Thế là hắn lại là hắn.

Đang ôm ấp cô gái trên giường, chưa kịp làm ăn gì thì bỗng nhiên có tiếng đạp cửa thình thịch, cửa phòng bung ra, mụ vợ thằng hàng xóm xuất hiện, hai tay chống nạnh, soi mói:

– Thằng Phèo đâu rồi, chết tiệt nhà mày, dám đi chơi gái à? Chê vợ già hả, ở đâu thì chui ra ngay… Bà thì giết sống.

Mụ ta túm tóc hắn lôi ra ngoài, vẫn trần như nhộng. Nhìn rõ mặt hắn, mụ vợ thằng hàng xóm thở phào:

– Đẹp mặt chưa? Thế mà có người mách rằng chồng tao vào đây chơi gái, may quá hóa ra là mày à?

Hắn sợ tái mào, không ngờ bị phản đòn nặng quá. Hắn chắp tay lạy mụ vợ thằng hàng xóm xin tha tội:

– Bà ơi, xin bà đừng nói gì với mụ vợ tôi nhá, nó xé xác tôi thành nghìn mảnh. Tôi xin hậu tạ bà.

Hắn móc túi đưa hết cho mụ vợ thằng hàng xóm, may mà nó cầm cho. Mụ cười hềnh hệch, cất tiền vào túi, quát:

– Về nhà ăn cơm nguội ngay!

Chú rễ điều tra trinh tiết

Sau đúng 1 tuần chinh phục, tôi đã được nàng cho ngửi mồm một phát, thành công ngoài mong đợi. Nàng là ai mà nhận lời yêu tôi nhanh thế nhỉ? Tính chi li ra thì tình phí mới có mấy triệu bọ, mời nàng mấy bữa cơm bụi, xem mấy buổi xi nê, ăn dăm que kem… thế mà đã chinh phục được trái tim tươi trẻ, đập thình thịch, tràn đầy máu tươi hồng rồi. Liệu có phải nàng thuộc diện dễ dãi quá chăng?

Nàng là ai, là gái quê hay dân phố, bây giờ gái phố gái quê cứ lẫn lộn với nhau chả biết thế nào mà lần. Ngày xưa gái phố mặc quần bò hở rốn ra, nhìn là biết ngay. Còn bây giờ hả, gái quê gái phố gì gì cũng mặc quần rách tướp xơ mướp từ đùi xuống đầu gối, áo trễ xuống quá giữa ngực, khoe hàng họ như bưởi Năm Roi, chả biết thế nào mà phân biệt. Hỏi nàng ư, vô ích thôi, gái bây giờ nói dối còn hơn Cuội, tên là Chuột thì khai là Hồng, quê ở Đồng thì khai ở Phố, bố đi cày thì bảo bố làm chủ tịch xã…Nói chung là không tin được.

Nói vậy nhưng nhiều khi cứ thấy lăn tăn thế nào ấy nhỉ? Các cụ đã bảo “cái nết đánh chết cái đẹp” cơ mà, còn mình thì lại cứ khăng khăng cho rằng “cái đẹp đè bẹp cái nết” liệu có đúng không? Mới có mấy tuần cưa cẩm mà em đã cho ngửi mồm rồi, liệu đòi cái kia thì nàng có cho không nhỉ?

Sau một chầu thết đãi nàng bún chả, tôi gạ gẫm rủ rê nàng vào nhà nghỉ thử xem hàng họ thế nào. Nếu nàng là con nhà lành thì cưới liền tay.

– Không được đâu nha, cái ấy em chỉ cho phép kiểm tra trong đêm động phòng tân hôn thôi, quý lắm đấy, gần nghìn lượng của em.

Trời đất quỷ thần ơi, câu này nghe sao quen quá, giọng điệu của nàng khẳng định mình là gái nhà lành rồi. Nàng nói mà mắt chớp chớp như thể búp bê, khó tin quá nhể. Không được tin người, các cụ đã dặn kỹ, nhất là gái thì cấm được tin một cách tuyệt đối, phải kiểm tra. Làm thế nào kiểm tra được nàng còn trinh tiết hay không chứ? Vớ vẩn nó bắt đền bắt vạ thì toi đặc.

Mấy ngày liền suy nghĩ, tìm người tư vấn nhưng chẳng nghĩ ra cách gì, kiểm tra trinh tiết chỉ có bác sĩ mới đáng tin cậy nhất. Tôi đề nghị nàng ra bác sĩ kiểm tra cho ăn chắc. Nàng ra điều kiện:

– Anh phải đặt cược cho em 100 triệu đồng. Nếu bác sĩ bảo em còn trinh tiết thì anh phải cưới em làm vợ. Nếu không cưới em thì anh sẽ mất 100 triệu này.

Tôi đồng ý liền. Đơn giản quá. Nếu nàng còn trinh tiết thì không còn gì để tôi phải lăn tăn nữa. Tôi đưa cho nàng 100 triệu đồng như thỏa thuận rồi lấy xe đưa nàng tới bệnh viên Phụ sản thành phố. Ngồi chờ nàng vào khám, tôi tự thưởng cho mình mấy lon bia với đậu phộng tươi luộc nóng hổi, đời thật lên tiên.

Một tiếng đồng hồ trôi qua, nàng chạy ra hớn hở đưa cho tôi xem tờ giấy chứng nhận của bác sĩ: “trinh vẫn còn nguyên”. Tôi sung sướng nhấc bổng nàng lên quay mấy vòng giữa ngã tư đường phố như một thằng điên, niềm vui quá lớn đến quá bất ngờ. Nàng đúng là con nhà lành, tuổi băm rồi mà vẫn còn giữ được cái ngàn vàng quý giá kia.

Lễ cưới chúng tôi diễn ra trong không khí ấm nồng hạnh phúc, họ hàng 2 bên hỷ hả quây quần. Đêm tân hôn, trước khi động phòng tôi đề nghị nàng trả lại gói tiền đặt cược. Nàng vui vẻ đưa cho tôi, tuy nhiên đếm đi đếm chỉ còn 70 triệu, mất 30 triệu đồng. Khi tôi định đếm một lần nữa thì nàng ngăn lại, bảo:

– Không phải đếm lại đâu, hôm ấy em đã cho ông bác sĩ 30 triệu rồi!

Ham của lạ, tôi dính bẫy lừa tình của … vợ

Tôi lấy vợ được hơn 3 năm và có một con trai mới 14 tháng. Tôi làm họa sĩ thiết kế cho một công ty tổ chức sự kiện, còn vợ làm nhân viên của một ngân hàng thương mại.

Hai vợ chồng trẻ mới lấy nhau nhưng nhờ sự trợ giúp của ông bà nội ngoại, chúng tôi cũng có được một căn nhà riêng đầy đủ tiện nghi. Lương lậu của hai vợ chồng cũng tương đối ổn nên thực lòng mà nói là cuộc sống của vợ chồng tôi khá sung túc, đủ đầy.

Chẳng biết câu nói “no cơm ấm cật” của các cụ chính xác đến đâu, cũng chẳng phải biện minh gì cho cánh đàn ông hay “thèm cơm nhà người khác”, nhưng đúng là dù vợ tôi cũng thuộc hàng cao ráo, xinh xắn nhưng khi ra đường, đặc biệt là khi tham gia tổ chức các sự kiện truyền thông có nhiều em “chân dài”, tôi vẫn thấy rất bâng khuâng, háo hức.

Cũng vì lý do thích “hoa lá cành” ấy mà ngoài những giờ làm việc, tôi tranh thủ lên mạng lướt web, vào các phòng chát hay các mạng xã hội để kết bạn, giao lưu. Đặc biệt cứ thấy nick name nào mà ảnh avatar trông xinh xẻo, dễ thương là tôi nhảy vào làm quen, tán chuyện.

Ham của lạ, tôi dính bẫy lừa tình của ... vợ - 1

Bẽ bàng, tôi cúi gằm mặt xuống đất, không dám nhìn vợ, chỉ dám lí nhí nói câu xin lỗi (Ảnh minh họa)

Tán tỉnh mãi trên mạng mãi rồi thành nghiện, tôi tranh thủ mọi lúc mọi nơi có thể được để online, chát chít. Kể cả khi về nhà, nhiều hôm lấy cớ bận làm việc đêm, đợi vợ con ngủ say tôi lại lọ mọ vào chát, tán chuyện với các em.

Một buổi trưa ở công ty, đang chát một lúc với mấy em thì có một nick name lạ nhảy vào chào tôi. Nhìn qua ảnh avatar tôi sững sờ bởi vẻ đẹp ngây thơ, trong sáng của em.

Chuyện trò qua lại một lúc, em giới thiệu là em mới 19 tuổi, sinh viên năm thứ hai đại học ngoại ngữ. Lối nói chuyện dí dỏm, hồn nhiên của em khiến tôi mê mệt ngay từ lần đầu tiên. Tôi cũng giới thiệu với em mình là họa sĩ, đã đi làm nhưng còn “trai tân”.

Cứ chuyện trò qua mạng mãi chúng tôi trở nên thân thiết. Hôm nào em online muộn là tôi thấy bồn chồn, sốt ruột, cứ nhìn cái nick name đèn tắt tối om của em mà mong ngóng, chờ đợi.

Đặc biệt em chỉ online được vào buổi trưa, còn chiều và tối em bảo em còn phải đi học, buổi tối về nhà phải phụ giúp bố mẹ làm việc nhà và học bài.

Vậy là thành lệ, cứ buổi trưa hàng ngày là tôi thấp thỏm chờ em. Được hơn một tháng thì tôi tha thiết muốn được gặp em ở ngoài đời, tôi nói tôi nhớ em, tôi mong em, tôi muốn được trở thành người đàn ông của cuộc đời em…

Nhận những lời tỏ tình tha thiết ấy của tôi, em chỉ cười rồi bảo em còn đang học, chưa muốn dính vào chuyện tình cảm vội. Tôi hứa với em là tôi sẽ yêu em “trong sáng”, đợi đến khi nào em ra trường sẽ tính chuyện tương lai…

Hai tháng rồi ba tháng trôi qua, em vẫn không cho tôi gặp mặt. Nhiều lúc tôi muốn phát điên vì em, càng ngày tôi càng khao khát được gặp em. Nhớ thương “người yêu mạng” đến mức tôi thờ ơ hẳn với vợ con ở nhà. Đi làm hay về nhà tôi cũng chỉ nhanh nhanh chóng chóng ôm lấy cái máy tính, chờ tin nhắn của em. Nhiều hôm vợ tôi dọn cơm, ngồi đợi tôi cả buổi tối tôi cũng chẳng buồn đoái hoài. Tôi cũng chẳng thiết tha chơi đùa gì với con như trước nữa.

Rồi một ngày khi tôi héo hắt vì nhớ em thì tôi nhận được tin nhắn của em, hẹn gặp tôi ở một quán cà phê ngay gần công ty tôi.

Mừng như bắt được vàng, tôi diện bộ cánh bảnh bao rồi ra quán cà phê ngồi chờ em trước giờ hẹn cả tiếng đồng hồ. Sốt ruột, nhấp nhổm mãi rồi em cũng tới, quần trắng, áo sơ mi hồng như em tả trong chát. Tôi vội vàng đứng lên để ra đón em nhưng đến gần, khi em bỏ cái mũ đội đầu ra, tôi muốn ngã ngửa bởi đó chính là vợ tôi.

Thì ra biết chồng trăng hoa, vợ tôi đã lập nick ảo và chủ động “đong đưa” để rồi tôi rơi vào chính “bẫy tình” của vợ mình. Bẽ bàng, tôi cúi gằm mặt xuống đất, không dám nhìn vợ, chỉ dám lí nhí nói câu xin lỗi.

Chẳng nói một lời nào, vợ tôi quay lưng bước đi…

Vợ uống thuốc tránh thai 3 năm qua

Tôi 27 tuổi, còn vợ 24, chúng tôi cưới nhau được hơn 3 năm nhưng mong ngóng mãi mà vẫn không thấy vợ tôi có dấu hiệu mang thai.

Tôi sốt ruột một thì bố mẹ hai bên sốt ruột mười, nhất là bố mẹ tôi bởi tôi là con trưởng trong nhà, cũng là cháu đích tôn nối dõi của cả dòng họ.

Cứ nghe ở đâu thuốc hay, thầy giỏi về khoản muộn con hay vợ chồng yếu sinh lý là bố mẹ và các chị tôi lại thúc giục chúng tôi đến khám, chữa, bốc thuốc về uống.

Tôi còn đưa cả vợ đến bệnh viện chuyên về sản khoa khám đi khám lại mấy lần mà bác sỹ vẫn kết luận là chức năng sinh sản của hai vợ chồng tôi hoàn toàn bình thường.

Tôi làm ở bưu điện tỉnh, còn vợ là diễn viên múa của một đoàn văn công. Ngày còn yêu nhau, gia đình tôi phản đối ghê lắm trước cô con dâu “mặt lúc nào cũng bự son phấn, quần áo váy vóc ngắn cũn cỡn, mỏng dính nhảy múa trước mặt bao người”.

Thế nhưng bằng tình yêu của mình, tôi kiên trì thuyết phục gia đình và cuối cùng thì đám cưới của chúng tôi cũng diễn ra đầm ấm và vui vẻ.

 Vợ lén uống thuốc tránh thai suốt 3 năm qua - 1
 Có lẽ tôi sẽ quyết định dứt khoát để cô ấy lựa chọn giữa nghề nghiệp và gia đình (Ảnh minh họa)

Cưới xong tôi muốn vợ chồng có con ngay nhưng vợ tôi tỏ ý ngần ngại, lần lữa. Cô ấy bảo nghề diễn viên múa mà mang bầu, sinh con xong là “hỏng người”, cô ấy muốn có thêm vài năm để phấn đấu. Tôi đã phải làm công tác tư tưởng khá nhiều với vợ, về vai trò của người phụ nữ trong gia đình. Tôi muốn cô ấy tìm một việc làm phù hợp để thuận tiện với việc chăm sóc gia đình, chứ nghề diễn viên nay đây mai đó, vừa vất vả lại vừa khó vẹn toàn mà lo cho mái ấm.

Vợ tôi cũng gật đầu đồng ý với chồng về chuyện tìm một công việc mới, thế nhưng qua bạn bè, rồi qua cả mối quan hệ họ hàng thân tình để nhờ vả, hết công việc nọ đến công việc kia, cô ấy vẫn lắc đầu bảo không thích và không phù hợp.

Chạy chọt mãi cũng nản, tôi đành buông xuôi bảo vợ tự tìm lấy một công việc mà cô ấy thích, rồi tôi sẽ lo chuyện chuyển đổi. Tôi chỉ chăm chăm vào chuyện chạy chữa, tẩm bổ làm sao để đạt được mong muốn có được tiếng trẻ con trong nhà.

Vậy mà cuối tuần rồi, tôi phát hiện một sự thật phũ phàng từ vợ. Do cô ấy vừa đi biểu diễn ở tỉnh về, xe bị hỏng nên nửa đêm mới về đến nhà, cô ấy bỏ cả va ly đồ ngay ngoài phòng khách rồi lăn ra giường ngủ.

Sáng sớm tôi dậy, thấy va li bỏ bừa bộn, sợ bố mẹ thức dậy nên tôi kéo va li vào phòng ngủ của hai vợ chồng, định bụng soạn đồ ra cho vợ, lấy quần áo bẩn mang đi giặt.

Thế nhưng vừa lấy được mấy bộ váy áo ra khỏi va li, tôi thấy rơi ra một hộp thuốc tránh thai còn nguyên tem dán. Nghi ngờ, tôi lục tung cả va li lên và đã tìm thấy một vỉ thuốc tránh thai được uống gần hết trong ngăn khóa kéo chiếc ví của vợ. Có lẽ cô ấy sợ đi công tác dài ngày, uống hết thuốc nên đã mua phòng thêm một hộp thuốc mới.

Sững sờ hồi lâu, tôi đánh thức vợ dậy, đưa cả hộp thuốc mới và vỉ thuốc tránh thai đang uống dở ra hỏi vợ. Cô ấy tái mặt rồi ấp úng giải thích với tôi lý do dùng thuốc là vì muốn “phấn đấu cho sự nghiệp thêm một vài năm nữa”.

Hóa ra chỉ vì “sự nghiệp” của cô ấy mà cô ấy nỡ bỏ qua mọi khát khao của tôi, của gia đình hai bên về một đứa con để ẵm bồng, để yêu thương, để thực sự là một gia đình.

Tôi giận run người, không thốt nổi lời nào nữa. Có lẽ tôi sẽ quyết định dứt khoát để cô ấy lựa chọn giữa nghề nghiệp và gia đình.

Đổ vỏ cho gã hàng xóm suốt 20 năm

Những năm 90 của thế kỷ hai mươi, cuộc sống sau đổi mới với vô vàn khó khăn khiến hai vợ chồng tôi quyết định chưa vội có con để lo cho kinh tế. Sau 3 năm phấn đấu, chúng tôi mua được mảnh đất xây ngôi nhà cấp bốn nhỏ ở khu đường mới hứa hẹn sẽ phát triển thành con đường kinh tế trọng điểm.

Ngày mới dọn đến cả xóm vẫn còn vắng vẻ xơ xác, sát vách nhà tôi có gia đình Hiếu và Hiền bằng tuổi vợ chồng tôi, họ có 2 đứa con 4 tuổi và 2 tuổi. Hai gia đình cùng hoàn cảnh và độ tuổi nhanh chóng thân thiết, chia ngọt sẻ bùi với nhau từng bữa ăn giấc ngủ.

Chỉ trong một năm vận may bắt đầu đến với gia đình tôi khi nhờ sự giúp đỡ của Hiếu tôi được vào làm trong trạm kiểm lâm và bắt đầu ăn nên làm ra, niềm hạnh phúc vỡ ào hơn khi vợ tôi mang bầu. Hai cô con gái xinh xắn lần lượt ra đời cách nhau 2 năm, chúng gọi vợ chồng Hiếu là cha mẹ nuôi và coi hai đứa con nhà họ như anh chị ruột của mình.

Nhìn 4 đứa trẻ lớn lên bên nhau từng ngày khiến tình bạn của 4 người lớn chúng tôi càng thêm khăng khít, không bữa cơm giỗ chạp nào của hai nhà thiếu bóng ai, cả hai gai đình gần như đã mặc định mọi việc của hai nhà đều là việc chung.

Con gái lớn của tôi bắt đầu vào cấp một thì con trai lớn của họ bắt đầu vào cấp hai, có lẽ do chúng lớn lên bên nhau nên đôi lúc hàng xóm hay trêu chúng có nhiều nét giống nhau nhưng trong lòng tôi chưa từng nghi ngờ. Thậm chí khi tôi trêu kết thông gia với gia đình Hiếu, bảo vun vào cho chúng nó lớn lên thành đôi thành cặp, thì tình bạn và tình làng xóm của chúng tôi sẽ trở thành tình thông gia càng gần gũi hơn, nhưng vợ tôi và cả Hiếu đều cười trừ cho qua.

Tôi thành kẻ “đổ vỏ” cho gã hàng xóm suốt 20 năm - 1Tôi vẫn không thể tha thứ cho người đàn bà mất nết bội bạc ấy (Ảnh minh họa)

Con gái lớn của tôi bắt đầu dậy thì khi bước vào giữa cấp hai được khá nhiều cậu nhóc choai choai tán tỉnh, còn Tuấn – con trai lớn của họ đang học cuối cấp ba. Hai gia đình sẽ chẳng có gì xảy ra xích mích cho đến khi vợ tôi và vợ Hiếu phát hiện thằng cu Tuấn đang tán tỉnh và hẹn hò con gái lớn nhà tôi. Vốn chỉ là một câu chuyện trẻ con thích nhau đơn thuần, nhưng sau khi biết chuyện Hiếu đã đánh con rất đau bằng cả tay chân và gậy gộc mặc cho vợ chồng tôi và vợ anh ta can ngan thế nào đi nữa.

Hai bên gia đình đang có mối quan hệ giao hảo tốt bỗng chốc vì chuyện của hai đứa con nhỏ bỗng ngấm ngầm có một hố sâu ngăn cách. Thời điểm đó tôi và vợ tôi cũng mâu thuẫn nặng nề trong cách dạy con, điều kiện kinh tế dư dả khiến chúng tôi ngày một xa cách, tôi đã tự an ủi và cho rằng đó là lẽ tất yếu của cuộc sống hôn nhân chung đụng quá lâu.

Rồi thằng cu Tuấn đi học Đại Học, nó có người yêu và thường xuyên dẫn về nhà, con gái lớn của tôi cũng nhanh quên chuyện cũ nên cũng không còn tơ tưởng gì anh hàng xóm nhỏ năm xưa. Những đứa trẻ gắn kết hai gia đình lại cứ lần lượt trưởng thành khiến mối quan hệ của hai gia đình xa các hơn.

Nhưng điều kỳ lạ là tôi luôn cảm thấy Hiếu thương hai đứa con gái của tôi còn hơn hai đứa con của anh ta. Nếu không kể đến ngày vợ tôi sinh đứa con đầu rồi đứa thứ hai, anh ta và vợ luôn là người có mặt đầu tiên, thì trong suốt những năm tháng tuổi thơ của hai đứa con tôi, cứ con của Hiếu có đồ chơi gì là anh ta lại mua cho hai đứa con tôi món ấy.

Tôi nhớ có một lần đứa con gái bé của tôi đạp xe đi chơi cùng bạn bị ngã gãy chân gần cơ quan Hiếu, anh ta đã bỏ cả làm để đưa con bé đi bó bột, một lần trong chuyến du lịch Nha Trang của hai nhà, Hiếu đã đá ngã cả đống bàn ghế để chạy xuống cứu con gái lớn của tôi bị chuột rút. Ánh mắt Hiếu nhìn và xoa đầu hai đứa con gái tôi hệt như ánh mắt của một người bố trìu mến nhìn con gái mình…

Có lẽ sự ngờ vực của tôi mãi mãi chỉ giấu ở trong lòng nếu như không có một ngày sau hơn 18 năm chung sống, tôi vô tình thấy được cảnh vợ mình và Hiếu đang lấm lét ôm Hiếu trong bếp nhà anh ta. Tất cả mọi sự thật giấu kín như giọt nước tràn ly, không lời thanh minh nào giải thích được hành động của họ khi kẻ vắng vợ người vắng chồng.

Một trận đấm đá chửi rủa túi bụi xảy ra, hai gia đình hoàn toàn không nhìn mặt nhau. Dù vợ tôi và anh ta ra sức phủ nhận chưa đi quá giới hạn và lần đầu tiên lén lút nhưng sự ám ảnh của thằng đàn ông bị cắm sừng đã thôi thúc tôi làm nhiều hơn như thế.

Tôi lén lút mang tóc của 2 đứa con gái và của tôi đi xác nhận ADN, tôi biết hành động của mình nếu bị phát hiện sẽ để lại hậu quả lớn như thế nào, nó đồng nghĩa với việc tôi chối bỏ hoàn toàn tình máu mủ ruột già với hai đứa trẻ đã gọi tôi bằng cha trong ngần ấy năm. Nhưng cuộc đời giường như không công bằng với bất kỳ ai cho dù họ chưa từng sống ác độc một lần.

Tôi cầm tờ giấy thông báo kết AND và kết quả vô sinh của tôi ném vào mặt vợ, lần đầu tiên tôi tát cô ta và hiểu thế nào là nỗi nhục nhã không nói nên lời. Cô ta im lặng và thừa nhận tất cả, và dĩ nhiên tôi và vợ của Hiếu đều đã hiểu ra ai mới thực sự là bố của hai đứa con tôi, Hiếu cũng câm lặng nhận những cú đấm nặng nề từ tôi, vợ anh ta thì lao vào vợ tôi chì chiết và chửi bới mặc cho hai con gái tôi ngăn cản.

Đến bây giờ khi đang xây dựng hạnh phúc muộn lại với một người phụ nữ cũng đã từng một lần lỡ dở, tôi vẫn không thể tha thứ cho người đàn bà mất nết bội bạc ấy. Tôi cũng không dám nhận lại hai đứa con mình dù cho chúng vẫn rất thương tôi, bởi cứ nhìn chúng tôi lại nhớ đến khuân mặt trơ tráo cùng sự khốn nạn của mẹ chúng đã biến tôi thành một kẻ “Đổ vỏ” nhục nhã trong gần 20 năm.

Sự trả thù nghiệt ngã của mối tình đầu sau 8 năm

Cách đây hơn chục năm, chị Hường (Mỹ Tho) còn là cô sinh viên trường sư phạm. Chị đã có mối tình đẹp với anh Đức, một chàng trai cùng xóm trọ.

Anh Đức khi ấy là sinh viên trường kiến trúc, vừa đẹp trai lại có nhiều tài lẻ. Giọng ca và tiếng đàn của anh làm biết bao cô gái say đắm, nhưng tiếng sét ái tình đã làm trái tim anh thổn thức ngay lần đầu tiên gặp chị Hường. Theo đuổi chị Hường suốt một năm trời, anh mới được chị chấp nhận cho chính thức được hẹn hò, dù khi ấy, theo bạn bè nhận xét thì chị Hường cũng chẳng phải xinh đẹp xuất chúng hay tài giỏi gì.

Ngược lại, anh Đức lại là sinh viên tài năng của trường kiến trúc. Ngay từ năm 3 đại học, anh đã được nhận vào làm trong một công ty có tiếng về thiết kế xây dựng và kiếm được mức lương mà bất cứ cô cậu sinh viên nào thời ấy cũng mơ ước.

Nhưng một biến cố lớn đã xảy ra, làm thay đổi toàn bộ những gì anh chị đã lên kế hoạch. Đúng vào ngày đi nhận bằng tốt nghiệp loại ưu của trường kiến trúc, anh Đức đã gặp một tai nạn xe hơi khủng khiếp. Các bác sĩ cho rằng anh giữ được mạng sống đã là một điều kì diệu. Vụ tai nạn đã khiến anh Đức không chỉ liệt hai chân mà còn biến dạng hoàn toàn khuôn mặt. Đồng thời với những chấn thương kinh khủng ấy là cú sốc khi biết rằng toàn bộ tương lai xán lạn phía trước đối với anh giờ cũng chỉ còn là sương khói.

Nằm liệt trên giường với khuôn mặt bị băng kín, điều duy nhất an ủi được anh là có người yêu luôn bên cạnh, túc trực chăm sóc. 3 năm trời sau vụ tai nạn, anh Đức kiên trì tập luyện để có thể dần đi lại được. Tình yêu và gia đình với chị Hường trở thành động lực to lớn giúp anh có nghị lực để vượt lên đau đớn, bệnh tật. Nhưng anh không thể ngờ, khi anh chập chững những bước đi đầu tiên thì cũng là lúc chị Hường quyết định rời xa anh để xây dựng tương lai của riêng mình.

Suốt thời gian anh Đức nằm viện, chị Hường dù yêu thương và chăm sóc anh hết lòng, nhưng cũng không thể không có những lúc xao động trước những người đàn ông khác. Rồi chuyện gì đến cũng phải đến, viện lý do rằng mình quá mệt mỏi, quá yếu đuối, không thể vượt qua cú sốc người yêu đang mạnh khỏe, tương lai ngời ngời bỗng trở thành kẻ tật nguyền, chị Hường viết một lá thư đẫm nước mắt song cũng vô cùng rõ ràng và dứt khoát để chia tay anh Đức. Lá thư được một người bạn của chị gửi tới giường bệnh của anh. Từ đó, chị không bao giờ gặp lại anh nữa.

Đối với anh Đức, sự chia tay của chị Hường giống như lần thứ 2 anh phải đối mặt với tử thần vậy. Chẳng ai biết anh đã phải trải qua những gì và vượt qua chuyện này ra sao, nhưng cuộc sống thì vẫn cứ phải tiếp diễn. Và chị Hường chỉ một tháng sau đó đã lên xe hoa với một người đàn ông thành đạt, lành lặn và có khả năng đảm bảo cho chị một cuộc sống sung túc, ấm êm. Tình yêu sâu nặng ngày nào chị dành cho anh Đức chỉ còn là một kí ức buồn, một chuyện tình thời vụng dại mà chị không còn muốn nhắc nhở.

 Sự trả thù nghiệt ngã của mối tình đầu sau 8 năm - 1

Bi kịch bắt đầu từ khi chị ngoại tình (Ảnh minh họa)

Người vợ chạy trốn và sự trả thù sau 8 năm cùng cực

Chị Hường dường như đã lựa chọn đúng. Bởi sau đám cưới, chị đã có một gia đình đàng hoàng khiến nhiều người phải ghen tị. Chồng chị tuy không tài giỏi hơn người nhưng cũng là người đàn ông biết kiếm tiền và biết chăm lo, vun vén cho gia đình. Anh là kỹ sư trong một công ty phần mềm máy tính. Anh chị có 2 đứa con, đủ cả trai gái, rất xinh đẹp, kháu khỉnh. Hạnh phúc tưởng như đã vẹn tròn.

Nhưng ở cái tuổi ngoài 40, sự bình lặng, yên ổn bỗng dưng trở nên nhàm chán. Chồng con và công việc bỗng dưng trở thành một gánh nặng mà người phụ nữ như chị chỉ muốn được thoát ra để vẫy vùng. Bề ngoài, chị Hường là một người vợ đoan chính, chỉn chu, một giáo viên mẫu mực, nhưng những khát khao thầm kín bên trong chị thì chẳng ai thấu hiểu được. Đêm đêm, chị vẫn lầm lũi với những ước ao “giá như”, rồi lại tự cắn rứt, tự thấy mình có lỗi với chồng con vì không phải một người đàn bà an phận.

Người đàn ông đó đã xuất hiện đúng lúc. Chị tình cờ gặp anh ta trong một quán café rất có gu mà chị hay lui tới. Anh ta chủ động tiếp cận chị trước, nhưng rất tinh tế và khéo léo sắp xếp cho nó xảy ra như một sự tình cờ . Ở anh ta có gì đó rất cuốn hút, vừa gần gũi, thân quen lại vừa lạ lẫm, bí ẩn khiến chị không thể không xao xuyến. Ban đầu, đó chỉ là một tình bạn đẹp giữa hai con người có thể trò chuyện với nhau hàng giờ đồng hồ. Anh ta có những cuộc phiêu lưu mà chồng chị chưa bao giờ có và chị thì vẫn trộm mơ ước, khao khát nhưng chưa bao giờ dám thực hiện. Cuộc đời anh ta ắt hẳn đã trải qua nhiều thăng trầm và có nhiều uẩn khúc. Chị thừa biết rằng một con người như vậy rất quyến rũ, nhưng đồng thời cũng rất nguy hiểm. Nhưng cả đời chị đã chọn sự an toàn, nên giờ đây chị chẳng thể ngăn mình bị sự nguy hiểm của anh ta cuốn vào.

Rồi họ đến với nhau trong một cuộc tình đầy ngông cuồng nhưng cũng không ít hứa hẹn. Người đàn ông này rất giàu có, anh ta định cư ở nước ngoài và ngỏ ý muốn cùng chị xây dựng gia đình, thậm chí anh ta có thể nuôi cả những đứa con của chị nếu chị không muốn dời xa chúng. Lời đề nghị táo bạo đó ban đầu đã khiến chị hoang mang, lo sợ. Nhưng càng về sau, chị càng bị viễn tưởng về cuộc sống mới với người đàn ông mới thuyết phục. Và dù chẳng có xích mích gì to lớn với chồng, chị vẫn một mực chia tay anh, trong sự bàng hoàng của những người trong cuộc.

Để cuộc chia tay thêm phần dứt khoát, chị đã công khai chuyện mình ngoại tình và nhất định cho rằng không còn chút tình cảm cũng như sự thiết tha gắn bó với chồng nữa. Tất nhiên chồng chị đã không ít lần níu kéo vợ, nhưng anh cũng là một người đàn ông giàu tự ái, tự trọng nên cuối cùng anh vẫn để chị ra đi, vì theo chị, đó là tất cả những gì chị từng ao ước, ấp ủ suốt nhiều năm tháng sống bên anh.

Tuy nhiên, những đứa con thì anh không thể giao cho chị, và để giành được quyền nuôi con, anh đã phải dựng lên hình tượng khác về vợ mình, khi ấy, tất cả mọi người đều đứng về phía anh, ngay cả những đồng nghiệp trong cơ quan chị hay bố mẹ, họ hàng và bạn bè của chị. Chị đã bị cô lập với mong muốn đầy hoang dại của mình. Nhưng chị vẫn quyết định ra đi, như một sự giải thoát khỏi cuộc sống nhàm chán và tù túng hiện tại.

Sau khi sắp xếp xong vài bộ quần áo, chị vội vã ra sân bay theo lời hẹn với người tình, trong lòng ngập tràn hi vọng. Nhưng hàng giờ liền trôi qua, hết chiếc máy bay này tới chiếc máy bay kia lần lượt cất cánh mà bóng dáng người tình vẫn biệt tăm, điện thoại cũng không thể liên lạc được.

Cuối ngày, khi chị đã hết kiên nhẫn và linh cảm thấy có điều không lành thì một bức thư được chuyển tới. Đó chẳng phải là vật gì lạ mà lại là chính là bức thư mà chị đã viết cho người bạn trai tên Đức năm nào để chia tay. Những bức ảnh được gửi kèm đã cho thấy quá trình hồi phục của anh Đức ở nước ngoài.

Chị Hường đổ sụp xuống sàn vì nhận ra tất cả chỉ là một trò trả thù man trá và nghiệt ngã mà anh Đức dành cho chị. Anh đã chờ suốt 8 năm để quay lại trả cho chị những gì đã làm đối với anh.

Sự thật phía sau tấm ảnh và chiếc bao cao su

Hạnh phúc hoàn hảo

Cường luôn tự nhận anh là một người đàn ông may mắn bởi anh có được gia đình hạnh phúc bên cô vợ Kiều Loan xinh xắn, giỏi giang, biết chăm lo tổ ấm. Cuộc hôn nhân kéo dài 3 năm qua của Cường và Loan diễn ra êm đềm và không kém phần lãng mạn. Cường 30 tuổi và Loan 26 tuổi, họ đã có một cô công chúa đáng yêu.

Hai người có điều kiện kinh tế ổn định. Theo lời Cường, vợ anh đích thực là người phụ nữ của gia đình. Niềm vui lớn nhất của cô ấy sau giờ làm việc là chăm con, nấu những bữa ăn ngon cho chồng. Cường tự hào và hãnh diện khi có được một cô vợ đảm đang, dịu dàng, biết đối nhân xử thế.

Công việc của Cường là nhân viên kinh doanh nên thường xuyên phải tiếp khách ngoài giờ cũng như có nhiều mối quan hệ ngoài xã hội. Bà xã hiểu và thông cảm cho chồng.Cường cũng yêu thương vợ con và chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với cô. Thế nhưng cuộc sống vẫn có những tai ương mà chẳng ai có thể ngờ.

Trong một lần liên hoan công ty mừng trúng hợp đồng lớn, vì quá vui nên Cường uống khá nhiều rượu. Khi chếnh choáng hơi men, anh phấn khích ôm hôn cô đồng nghiệp trẻ đi cùng sau lời thách đố của anh em trong phòng.

Mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó, một trò vui đùa không hơn. Thế nhưng một cậu trong hội đã chụp hình lại, đưa lên Facebook, tag Cường vào. Thật không may, Loan xem được và rắc rối nảy sinh từ đây. Cô ấy tra vấn Cường đủ điều, gặng hỏi mọi thứ về cô gái kia, về bức ảnh. Loan nghi ngờ Cường và đồng nghiệp có tình ý với nhau. Dù Cường hết lời giải thích nhưng Loan vẫn không tin.

Sự thật phía sau tấm ảnh và chiếc bao cao su - 1

 

Nỗi cay đắng bị vợ âm thầm cắm sừng khiến Cường thực sự nổi giận. (Ảnh minh họa)

 Khi mọi chuyện còn chưa lắng xuống, trong một lần giặt đồ, vợ lại phát hiện ra chiếc bao cao su đã qua sử dụng trong túi quần của Cường. Anh thực sự bối rối, chẳng biết phải giải thích ra sao. Rõ là tình ngay lý gian. Chắc hẳn cậu bạn nào đó ở cơ quan có ý trêu đùa Cường đây mà.

Loan triệu tập cuộc họp gia đình nội ngoại. Trong cuộc nói chuyện này cô ấy nói rất thất vọng về thói trăng hoa của Cường và không thể tiếp tục chung sống với kẻ phản bội vợ con. Cô tuyên bố muốn ly hôn.

Cuộc hôn nhân của vợ chồng Cường đang trên bờ vực đổ vỡ. Loan đã dọn ra ở riêng và mang theo con. Cường tìm cách giải thích nhưng tất cả vô vọng.

Cường suy sụp hoàn toàn vì quyết định khắc nghiệt của vợ.

Sự thật phía sau tấm ảnh và chiếc bao cao su

Giá như Cường ngoại tình thật thì mọi chuyện lại đi một nhẽ. Đằng này anh bị oan. Nhiều lúc Cường tự hỏi tại sao vợ không chịu nghe bất kỳ lời giải thích nào của anh? Bao năm chung sống với nhau, tính cách chồng thế nào cô là người hiểu rõ nhất mà sao vẫn quyết chia tay cho bằng được dù bằng chứng chồng ngoại tình chẳng rõ ràng.

Mượn rượu giải sầu trong những ngày bơ vơ bị vợ con bỏ rơi, Cường choàng tỉnh khi được cô bạn thân quẳng cho cả loạt ảnh Loan tình tự với người đàn ông khác. Cảnh Loan tay trong tay vào nhà nghỉ với gã đàn ông giấu mặt, hóa ra chẳng phải ai khác mà chính là cậu bạn Cường vẫn coi là chí thân ở công ty.

Hóa ra chính Loan và nhân tình đã dựng lên màn kịch ngoại tình trớ trêu của Cường. Anh ta là người đã chụp ảnh Cường ôm đồng nghiệp nữ trong cơn chếnh choáng say và cũng chính anh ta đưa chúng lên mạng. Còn chiếc bao cao su đã qua sử dụng, đơn giản đó là sản phẩm của hai kẻ phản bội sau cuộc mây mưa.

 Nỗi cay đắng bị vợ âm thầm cắm sừng khiến Cường thực sự nổi giận. Cuối cùng tất cả điều tiếng ngoại tình, phá hỏng hôn nhân, quay lừng với vợ con đổ hết lên đầu anh.

Rồi Cường cho người theo dõi tất cả những lần ra vào khách sạn của Loan và nhân tình, chi tiết ngày giờ được ghi lại như nhật ký. Kèm theo đó là những tấm ảnh họ tay trong tay tình tứ. Những hộp quà đẹp liên tiếp được gửi tới cơ quan Loan. Khi mở ra, tất cả đều là bao cao su và “đồ chơi” kỳ dị khiến Loan nhiều phen tái mặt trước đồng nghiệp. Cuộc sống của Loan rơi vào vòng rối loạn.

Chưa dừng lại ở đó, có hôm những tấm ảnh cô cùng nhân tình vào nhà nghỉ, hẹn hò ăn uống café cùng lịch trình chi tiết được phát tán trước cổng công ty. Sau hôm ấy, Loan viết đơn xin nghỉ việc.

Tất cả những tấm ảnh đó được gửi về gia đình Loan. Trước đây họ oán trách Cường bao nhiêu thì nay với những bằng chứng ấy, họ quay sang trách cứ Loan.

Đáng nói, gã nhân tình của Loan cũng có gia đình. Chuyện bỏ vợ lấy Loan chỉ là lời hứa suông. Ngay sau khi sự thật được phơi bày, hắn đã tắt điện thoại, chặn số của Loan.

Về phía Cường, anh đã xin nghỉ làm và chuyển vào Sài Gòn sinh sống, khép lại quãng đời nhiều niềm vui lẫn cay đắng.

Bộ mặt thật của người chồng phản bội và cô học trò nhỏ

Anh chị kết hôn và yêu nhau ở Nga sau khi cả hai đều đã học xong thạc sỹ. Họ về nước và sinh liền 2 cậu con trai. Anh Cảnh chồng chị được nhận vào làm giảng viên một trường Đại học danh tiếng. Do bận sinh con và chấp nhận làm hậu phương cho chồng, chị Nguyệt quyết bỏ suất học tiến sỹ tại Anh, bỏ đi ước mơ bấy lâu của mình.

Những tưởng bao đắng chát và ngọt bùi đã chia sẻ cũng nhau từ những ngày đất khách quê người sẽ khiến cho chồng yêu thương và trân trọng mình hơn, chị Nguyệt không thể ngờ rằng người chồng trí thức đạo mạo lại phản bội vợ, ngoại tình với chính học trò.

Trong những sinh viên ưu tú nhất của chồng chị có An, vốn bản tính hiền lành và cũng quý mến những học sinh ham học, nên ngay từ khi Cảnh giới thiệu với chị về An là một sinh viên mồ côi ham học và là đồng hương với mình, chị Nguyệt cảm thấy gần gũi và yêu quý An hơn hết thảy các học trò của chồng.

An cũng là một người chu đáo khi biết quan tâm, cứ mỗi lần An đến là chị lại nhàn nhã hơn rất nhiều với hai cậu nhóc chỉ mới 2 tuổi và 4 tuổi. Chị cũng nhiệt tình xem xét bài vở và mượn tài liệu cho An. Mặc dù học muộn hơn các bạn cùng trang lứa nhưng An luôn có thành tích học tập thuộc TOP của trường.

Chỉ sau ba học kỳ quen biết, đến khi An tốt nghiệp, gia đình chị đã mặc định coi An như một thành viên mới, còn chị Nguyệt đã coi An như một đứa em gái nhỏ của mình, chính chị đã xin cho An một công việc là niềm mơ ước của bất cứ sinh viên mới ra trường nào.

24 tuổi, An chưa từng biết đến vị ngọt của tình yêu, mặc cảm với hoàn cảnh gia đình An hầu như dành tất cả thời gian vào việc học. Mặc dù An được rất nhiều chàng trai để ý, tán tỉnh nhưng An luôn coi họ là vô hình.

 Bộ mặt thật của người chồng phản bội và cô học trò nhỏ - 1

 Giờ đây chị không biết phải đối mặt với hiện thực hôn nhân của cô như thế nào (Ảnh minh họa)

Bắt đầu từ 2 tháng trước trong lòng chị dấy lên sự nghi ngờ mối quan hệ giữa Cảnh và An.

Một lần vợ chồng chị cùng An đi mua sắm, An bế bé Tom – đứa con nhỏ của vợ chồng chị, đứng rất lâu trước một chiếc váy có giá khá đắt nhưng không mua, chị biết An không hay trưng diện nên cũng không nài cô.

Nhưng trong bữa tiệc sinh nhật chị tổ chức sau đó một tuần, An lại xuất hiện trong chiếc váy đó dưới ánh đèn lung linh của nhà hàng. Lần đầu tiên Nguyệt nhận ra An rất đẹp, vẻ đẹp của An cứ e ấp như một bông hoa đồng nội ngát hương, còn Cảnh thì đã ngây ra mất 5 giây trước khi phát hiện chị đang nhìn mình.

Lần tiếp theo chị ngạc nhiên khi thấy mùi nước hoa thoang thoảng thơm trên người An, chị trêu An trước mặt chồng “An hình như biết yêu rồi đó mình ạ, dạo này em ấy thay đổi nhiều quá”, còn An chỉ thẹn thùng cười cho qua.

Một tối say rượu Cảnh về muộn, chị đỡ chồng về phòng và thay đồ cho anh. Mặc dù mùi rượu và khói thuốc ám trên người nồng nặc, nhưng khi đưa chiếc áo lên mũi, bất giác thấy mùi nước hoa rất quen, mùi này chị lại không hề dùng. Nhưng nghĩ chồng đi tiếp khách nếu có ngồi gần nhân viên hay khách nữ dây chút mùi của họ vào cũng không có gì là lạ.

Nhưng hôm sau chị gặp An, chị mới vỡ lẽ ra cái mùi quen thuộc này, chính là mùi nước hoa trên áo Cảnh tối qua. Chị vẫn bỏ qua, cho đến lần cuối, chị tan làm sớm, định cho chồng bất ngờ lớn nên chị lái xe đến nhà trẻ đón con. Đây vốn dĩ là công việc Cảnh làm thường ngày.

Ngồi trong xe bên kia đường, chị lặng người đi khi thấy xe Cảnh đến, anh cùng An đi vào nhà trẻ, khoảng 10 phút sau An bế Tom đi bên cạnh Cảnh đang dắt Bờm – cậu con lớn, 4 người họ lên xe đi giống một gia đình hạnh phúc. Chị nghi ngờ, liệu có phải An thường xuyên cùng Cảnh đến đón bé con của họ như thế. Không tin vào sự trùng hợp nhiều lần cộng với linh cảm đàn bà, chị quyết tìm sự thật để đập tan mối nghi ngờ chồng ngoại tình.

Biết thói quen của chồng luôn mua đồ qua thẻ thanh toán ngân hàng, chị nhờ người bạn làm ngân hàng cung cấp chi tiết thanh toán của Cảnh gần đây, quả nhiên chiếc váy An mặc hôm sinh nhật chị được Cảnh mua ở siêu thị, còn có cả đồng hồ Tissort, giày, túi… Chị đều đã thấy An dùng. Bàn tay chị run rẩy khi thấy ngoài các khoản mua sắm còn cả thanh toán phòng khách sạn 5 sao trong thành phố và cả khu resort 2 ngày ở Cát Bà, đó là ngày Cảnh nói đi công tác ở Hạ Long. Hai ngày đó An cũng nói đang bận giải quyết công việc không chơi công viên với mẹ con chị được.

Với bản tính mạnh mẽ và sự quyết đoán của bà mẹ hai con, chị nuốt cay đắng vào lòng, chị vẫn giữ thái độ bình thản và coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Chị thuê người lắp camera quan sát trong phòng ngủ của 2 vợ chồng và chờ đợi chứng cớ xác đáng nhất tố giác hai kẻ bội bạc.

Chị bê laptop ra đặt giữa phòng khách bật lại đoạn ghi hình lên, hình ảnh An “rụt rè” chiều chuộng Cảnh thật rõ nét. Cả An và Cảnh đều không còn cơ hội thanh minh. An nhanh chóng gập màn laptop lại, nước mắt chảy dài nhìn chị. Chị tát An 2 cái thật mạnh hằn đủ 5 ngón tay lên làn da trắng nõn. An đưa tay lên má, chiếc đồng hồ An đeo ở tay trái và mùi nước hoa thoang thoảng khiến chị cảm thấy ghê tởm.

Giờ đây chị không biết phải đối mặt với hiện thực hôn nhân của cô như thế nào. Cảnh không muốn bỏ vợ và con. Chỉ sau mấy hôm chị ôm hai con bỏ đi, vị Giảng viên Đại học như già sọm đi. Còn An thì lộ bản chất thật của mình, ngọt nhạt không xong, cô học trò nhỏ đe dọa xúi bẩy Cảnh bỏ vợ con mình bằng rất nhiều bức hình nóng bỏng cô ta chụp lúc Cảnh đang ngủ…