Category Archives: Truyện cười

Cập nhật những mẫu tryện cười ngắn hay và có ý nghĩa.

Trò chẳng nghe gì!

Thầy giáo hỏi học trò:
– Ai đã vẽ bậy lên bàn của tôi thậm chí còn làm thủng nó?
– (Cả lớp im lặng)
– Thầy giáo lớn giọng hỏi đầy vẻ nghi ám: Nào Tịt, em có biết không?
– Dạ thưa, em ngồi ở cuối lớp nên chẳng nghe thấy gì ạ.
– Em có chắc chắn không? Thôi được, tôi sẽ kiểm tra điều này. Bây giờ em hãy thử hỏi tôi một câu nào đó, xem tôi có nghe thấy gì không?
– Dạ vâng, xin thầy hãy nói xem, hôm qua ai là người hôn chị gái em ở dưới gốc cây bàng sau trường?
– Tịt, em nói rất đúng. Thầy chẳng nghe thấy em hỏi gì cả.

 
truyen cuoi hoc tro

 

truyện cười học trò

 

truyện cười học trò

 

truyen cuoi

 

truyen tranh cuoi

 

truyen cuoi hoc duong

 

troll che

 

truyen cuoi hoc tro

 

truyen cuoi hoc tro

 

truyện cười học trò
 
Truyện tranh cười tuổi học trò-Phản ứng khi bị gọi lên bảng
truyen cuoi tuoi hoc tro

 

truyen cuoi tuoi hoc tro

 

truyện cười tuổi học trò

 

truyện cười tuổi học trò

 

truyện tranh cười

 

truyện cười

 

truyện cười học đường

 

troll chế

 

truyen cuoi tuoi hoc tro

 

truyen cuoi tuoi hoc tro

 

truyện cười tuổi học trò

 

truyện cười tuổi học trò

Hãy nhớ lại tuổi thơ và xem tuổi học trò mình thuộc thể loại học sinh nào nha? Cmt để mn biết tuổi thơ dữ dội của bạn :))

Trẻ em cấm đọc

Ngoài tiền thưởng, cúp thạch cao mạ vàng trắng chàng còn giành luôn nhiều giải tài trợ và quan trọng hơn là sự ái mộ của hầu hết khán giả khả ái. Tử khoái lắm nhưng chàng không quên những ngày gian khổ của mình, chàng đi về phía bãi sông Hồng, tụt bỏ quần, áo giày… chỉ cầm theo cái khăn mặt và gói xà phòng.

Đang ôn nghèo một cách khoái chí, chàng chợt nghe thấy tiếng cười nói ríu rít. Ba cô gái trẻ trốn phố ra đây bơi lội. Chàng bối rối nhưng theo bản năng xa xưa, chàng lấy cát bôi kín thân mình rồi đứng im như tượng trên bờ.

Ba cô gái trẻ chạy đến, ngó truớc ngó sau bức tượng rất kỳ thú. Một cô mạnh bạo tiến lên, xoa xuýt.

– Tượng ai làm đẹp thế, lại bỏ đi. Phí của giời..

Chử Đồng Tử thấy nhọt khắp người, chàng đánh rơi cái khăn.

– Hí.. tớ bắt được cái khăn – cô bạo dạn la lên.

– Làm thế nào mà lại tòi khăn ra thế – hai cô còn lại tò mò.

– Ấy cứ xoa xoa là được.

Cô thứ hai tiến đến, xoa xoa bức tượng. Vì cô muốn có quà to hơn bạn lên hai bàn tay cứ thoăn thoắt trên người chàng. Bức tượng không chịu nổi, lẩy bẩy đánh rơi gói xà phòng . chính hiệu.

– Ra r..ồ…ồ..i.. có thế chứ!

– Được rồi, đến tớ – Cô gái thứ ba háo hức.

Cô day, cô xoa bức tượng hồi lâu. Tử như muốn nhũn người ra, nhưng vì không còn gì để rơi, chàng đành cố chịu đựng…

– Sao lâu ra thế, hay là hỏng rồi nhỉ – cô gái trẻ thắc mắc.

Chợt cô để ý thấy nhô ra cái cần cong cong. Cô cầm vào đó xoay, day, giựt một hồi… Ra r..ồ…ồ..i… Hai cô bạn xúm lại xem rồi bữu môi:

– Tưởng gì, được mỗi tý dầu gội mà cũng kêu!

Tổ sư cha cái củ khoai (18+)

Đêm tân hôn, tôi sốt ruột cởi phăng bộ đồ, thân thể tôi trắng nõn nà thế chàng vẫn nằm trơ ra?!

Tôi là con gái một gia đình gia giáo. Thế có nghĩa là các cụ sinh thành đều thông thạo về phương diện giáo dục con cái theo tư tưởng nho nhe, ấy là “công dung ngôn hạnh”.

Và chính tôi, sau 18 năm ra đời và phát triển, thấy mình cũng hơi bị tuyệt vời, một cô gái chân chính là chính, chân phụ ít thôi. Tôi tự chấm điểm mình 9/10, một chỉ số khá cao.

Đàn ông bắt đầu bu xung quanh tôi, khi tôi tập tọng biết yêu, hình như từ năm mới 16 tuổi. Làm thế nào để đuổi được lũ ruồi nhặng suốt ngày bu quanh bây giờ?

Bố tôi quyết định nuôi 2 con chó, một con mầu đen, một con mầu vàng. Hai con chó này suốt ngày nằm sát cổng, thấy người lạ chúng chỉ cần ngóc cổ lên nhìn là đã thu mất vía của những ai có ý định không trong sáng.

Bố tôi nói, hai con chó này được đào tạo bài bản, trình độ cao ra phết đấy. Kinh chưa?

Còn trong thời gian tôi ra đường ư? Mẹ tôi đã thuê một mụ phù thủy đai đen đi kèm, mụ chỉ cần phất tay áo một phát là một kẻ si tình té vập mặt xuống đường như bỡn. Kinh chưa?

Chạm ngưỡng 18 tuổi, bậc sinh thành quyết định cho tôi được tự do yêu. Tuy nhiên phẩm hạnh phải giữ gìn như sách đã dạy. Đặc biệt khoản “ăn kem trước cổng” thì cấm tiệt. Đây là một thử thách.

Làm sao bây giờ, cầm phẩm chất gì ở người chồng tương lai, tôi phải dò hỏi mấy con bạn thân đã có chồng. Chúng đồng thanh bảo:

– Quan trọng nhất là sức khỏe, đàn ông mà yếu thì coi như toi, chàng phải luôn mang theo mình một tinh thần chiến đấu, muốn có được điều ấy thì cái ấy của chàng phải luôn sẵn sàng…

Nghe chúng nói nói mà tôi chóng hết cả mặt, kinh quá, toàn khái niệm mới mà tôi chưa hề nghe lần nào. Bao nhiêu năm bậc sinh thành toàn dạy chào hỏi, chắp tay xin phép, nhai không được há mồm ra nhỡ ruồi bao vào… Bây giờ tiếp thu mấy khái niệm thấy khó quá như thể học triết.

Tôi quyết định đầu tư thêm một chầu bún vịt chiêu đãi mấy con bạn đã có chồng (trong đó 2 đứa đã bỏ chồng) đề chúng nó nói thêm cho cụ thể. Kết luận rút ra là: “to dài và nóng”. Thế là yên tâm.

Tôi chấp nhận lời hẹn đi chơi tối với chàng sau 3 tháng trời thử thách. Đàn ông không sợ chó cắn, không sợ phân… là đạt tiêu chuẩn toàn diện.

Vấn đề còn lại cần kiểm tra phần sức mạnh đàn ông nữa thôi.

Chúng tôi ra bờ đê ngồi hóng mát, chờ trăng lên. Ngồi bờ sông nói tỏ tình thì còn gì đẹp hơn thế nữa. Chàng bỏ ra 5 kg hạt hướng dương, ăn hết chỗ này sẽ phân định. Ánh trăng khuya tỏa vàng một vùng, lãng mạn làm sao, yêu thương làm sao. Tôi ngây ngất tình.

Tới thời điểm thích hợp, tôi cố tình ngồi sát vào chàng, còn chàng thì quàng tay qua vai tôi. Tôi chợt thấy một vật gì dài dài, cứng cứng và hơi nóng chạm vào người tôi.

Quyết liền! Anh yêu ơi, em yêu anh, yêu anh mãi mãi…

Tôi chủ động hôn chàng. Kế hoạch tổ chức đàm cưới được bàn thảo tắp lự.

Đêm tân hôn, tôi hồi hộp chờ đợi một sự bùng nổ, thế là trọng vẹn, tôi giữ tiết trinh cho tới ngày cưới cho chàng.

Một giờ trôi qua chàng vẫn không động chạm gì, tôi sốt ruột cởi phăng quần áo, thân thể tôi trắng nõn nà, chàng vẫn nằm trơ ra. Ô hay sao thế nhỉ?

Không còn chịu hơn được nữa, tôi mới hỏi chàng:

– Hôm ngồi ở bờ sông em thấy anh có cái gì dài dài nong nóng và cưng cứng cơ mà… Đâu rồi?

Chàng trả lời rằng:

– Hôm ấy anh đút túi quần của khoai nướng, định ăn hết hạt hướng dương thì mời em đấy mà.

Cả đêm tôi gục đầu vào gối khóc hết nước mắt, mờ sáng không chịu được, tôi ra ngoài hiên ngửa mặt lên trời chửi:

– Tổ sư cha cái củ khoai nướng!

Mất trinh khi nào?

Bây giờ chẳng nhớ bị mất trinh khi nào, hình như cái lần thằng bắt ếch ở đầm làng đè mình ra thì phải.

1. Mình nhận lời yêu, tâm hồn trĩu nặng như đeo đá. Bao nhiều lần nhận lời yêu nhẹ như lông hồng, qua rồi cái thời nông nổi. Bao nhiêu gã trai đã lừa bởi chữ yêu, ừ thì cho chúng mày lừa, được mấy choác. Lần này thì khác nhé, con bé nhà quê ơi, mày đã băm mấy nhát rồi, khóe mắt xuất hiện một lằn nhăn. Về quê đã phải nghe bài ca quen thuộc của mẹ già: “Ế đến nơi rồi con ơi, đừng làm bà tổ cô trong nhà này nhé. Cấm chỉ!”.

2. Vậy là mình đã đúng, nhận yêu lần cuối cần phải thận trọng. Trượt đợt này coi như ế chồng vĩnh viễn, những thằng khờ chết tiệt đâu hết rồi không biết, thằng yêu mình có lẽ còn sót lại từ thời tiền sử. Lạ nhỉ, hình như Thánh, Phật giúp đỡ hay sao mà thằng gà mờ đẹp trai thế này lại yêu mình chứ! Kiếp trước chắc các cụ hay cứu người nguy nan? Chuyến này thì các bác các mợ cứ là lác mắt ra nhá, gái già mấy nhát băm lấy chồng hoàng tráng, bão sắp về quê rồi, bọn đàn em sắp ngất hết rồi. Các em ơi đừng có ngất, đời người đàn bà lạ lắm… Hãy chờ đi, số phận không bị hẩm đâu.

3. Sắp tới ngày cưới. Chết tiệt thật, thằng người yêu lại tò mò rằng thì “em còn trinh không” mới bỏ mẹ chứ. Giời ạ, sao thời đại tên lửa vượt đại châu từ Nga bay sang Mỹ mấy có mấy phút đồng hồ mà nó lại quan trọng cái trinh đàn bà làm gì chứ? Chết mình rồi, bây giờ cũng chẳng nhớ bị mất trinh khi nào. Hình như cái lần thằng bắt ếch ở đầm làng đè mình ra thì phải. Hồi đó mới mười mấy tuổi, cứ nghĩ cái trinh chẳng giá trị gì, bây giờ biết bán được mấy cây vàng mới tiếc chứ. Phụ mẫu cho cả một đống tiền thì lại đem vứt đi, đãi thằng bắt ếch, ngu hơn chó!

4. Đến ngày cưới rồi. Giờ thoát ế chồng sắp điểm. Chết thật rồi. Đi vá trinh thì nó bảo rỗng như hang cua, không vá được nữa, nhục thế là cùng. Thôi đành cầu cứu mẹ vậy. Mẹ là thiên thần của đời con, mẹ đã cứu con bao nhiêu lần thoát hiểm, lần này liệu có cứu được con không, quả cuối cùng con nhờ đấy. Mẹ điện lên: “Yên tâm đi, mẹ có cách”.

5. Đêm tân hôn mẹ đưa cho mình lọ mực đỏ, bảo: “Động phòng thì đổ lọ mực này xuống tấm vải trắng dưới mông!”.

Mình làm như lời mẹ dặn. Xong việc, gã chồng bật đèn lên. Chết rồi sao lại xanh lè thế này. Mẹ đưa nhầm lọ mực xanh rồi, chết con rồi mẹ ơi. May mình nhanh trí, vội gào lên thảm thiết:

– Anh ơi là anh. Anh dập mạnh quá làm vỡ mật em rồi… Thấy không, xanh lè à…

Gã chồng sợ tái mặt, ôm lấy mình an ủi:

-Thương, anh thương nào… Lần sau anh sẽ khẽ thôi…

Thế là mình thoát hiểm!

Chuyện cười Teen

Học sinh chép bài
Thầy giáo mời cha của trò Ngốc đến lớp học để phàn nàn về đứa con của ông.
Thầy giáo nói:
– Thưa ông, trò Ngốc là một đứa lười không chịu học bài, chỉ chép lại của bạn ngồi bên cạnh.
Người cha hỏi:
– Làm sao thầy biết được?
Thầy giáo đáp:
– Đây, ông cứ coi bài kiểm tra Việt sử này thì rõ.
Câu hỏi: Ai chiến thắng quân Thanh ngày mồng năm Tết?
Trò Tèo ngồi kế bên trò Ngốc trả lời là: vua Quang Trung, trò Ngốc cũng trả lời y như vậy?
Người cha cãi:
– Nhưng đó là câu trả lời mà các em đã học.
Thầy giáo bình tĩnh nói:
– Mời ông xem câu thứ hai. Câu hỏi: Ai là chồng bà Trưng Trắc? Thì cả hai cùng trả lời là Tô Định.
Người cha lại nói:
– Có thể nó nhớ sai giống nhau.
Thầy giáo nói:
– Nhưng câu thứ ba thì ông nghĩ sao? Câu hỏi: Bình Định Vương lên ngôi ngày nào? Trò Tèo trả lời em không biết. Thế ông biết con ông trả lời sao không? Nó viết vô là: “Tôi cũng thế”.
– !!!

Ăn cắp nỏ thần
Thầy giáo hỏi: Ai ăn cắp nỏ thần của An Dương Vương ?
Cả lớp im lặng. Thầy giáo chỉ một học sinh: Em biết ai ăn cắp nỏ thần của An Dương Vương không ?
Học sinh sợ sệt: Dạ không phải em.
Vừa lúc đó ông hiệu trưởng đi ngang. Thầy giáo phân bua : Anh xem, học trò bây giờ tệ quá. Tôi hỏi ai ăn cắp nỏ thần của An Dương Vương mà không ai biết.
Thầy hiệu trưởng gật gù: Thôi anh nói anh Vương làm bản báo cáo rồi tôi nói ban giám hiệu xuất quỹ đền cho. Đừng làm rùm beng mang tiếng chết.

Truyện cười tuổi teen siêu ngắn-Bức thư học trò
Trong lớp học, thầy hỏi trò:
– Em đang viết gì vậy?
– Một bức thư cho chính mình ạ!
– Trong đó nói gì?
– Ngày mai em mới có thể biết được điều đó sau khi nhận thư.

Thầy cũng phải điên
Thầy giáo : Em hãy cho biết Mặt Trăng xa hơn hay Mặt Trời xa hơn?
Trò : Mặt trời xa hơn ạ .
Thầy : Vì sao ?
Trò : Vì sao của Khởi My ạ
Thầy : ko, tại sao ?
Trò : Tại sao của Ưng Hoàng Phúc ạ !
Thầy : Ko , ý thầy là Why đó .!
Trò : Why ? À ! Why của DBSK .
Thầy : Trời ơi ,tôi phải làm thế nào ?
Trò : Dạ , phải làm thế nào của Wanbi ạ
Thầy : Trời ơi !!!
Trò : Trời ơi của Lê Cát Trọng lý ạ ..
Thầy : Tôi đau tim quá ‘>.<‘
Trò : Đau tim của Lâm Chấn Huy